Chương 27

Một giọng điệu lạnh lùng như băng mà thốt ra từ "bảo bối" thì thật là... thôi được rồi, gọi là Hải Miên Bảo Bảo thôi cũng đã đủ khiến trái tim cô mềm nhũn rồi.

Nếu linh hồn có hình dạng, chắc hẳn lúc này Từ Y Đồng đã tan chảy thành một vũng như que kem đang cầm trên tay.

À đúng rồi, kem!

Từ Y Đồng chợt bừng tỉnh, cô kêu lên: "A! Áo của em!"

Một cảnh tượng hỗn loạn diễn ra.

Cô vội vàng lục lọi túi xách, lấy khăn giấy ra lau vội lau vàng, lau tới lau lui.

Động tác lau dần chậm lại, bởi vì càng lau, cô càng cảm thấy ngượng ngùng đến đỏ bừng mặt.

Đây là lần đầu tiên cô được ở gần anh lâu đến vậy.

Trong thoáng chốc, Từ Y Đồng khẽ liếc nhìn anh.

Dư Qua đang cầm một miếng bánh quy đưa lên miệng, dưới ánh đèn lờ mờ hắt hiu, vành tai anh ửng lên một sắc hồng nhạt.

Cộng thêm biểu hiện vừa rồi của anh, cô dám chắc anh đã có chút hơi men trong người.

Nhưng chẳng phải chỉ là một lon bia thôi sao? Anh và Dư Nặc quả là anh em ruột, cả hai đều tửu lượng kém như nhau.

Nghĩ đến đây, Từ Y Đồng bạo dạn hơn một chút.

Cô cố gắng không gây ra tiếng động lớn, rón rén dịch người lại gần anh, hạ giọng hỏi: "Anh ngồi đây một mình bao lâu rồi?"

Thấy anh không đáp lời, cô đợi nửa phút rồi lại khẽ khàng nhích thêm một chút: "Sao lại không thèm để ý đến người ta vậy? Anh không nhận ra em à?"

Dư Qua vẫn im lặng nhai bánh quy.

Cứ như khoảnh khắc anh bật cười lúc nãy chỉ là ảo giác của riêng cô. Từ Y Đồng được đà lại xích lại gần thêm một chút: "Anh uống say rồi à?"

Đột nhiên, động tác ăn bánh của Dư Qua khựng lại, anh từ từ xoay mặt sang nhìn cô: "Em."

Cô giật mình, đầy mong đợi hỏi: "Hả? Em làm sao?"

Rồi thuận thế lại ghé sát gần thêm một chút, cô giả vờ nghiêm túc lắng nghe, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc trộm.

Ôi ôi.

Khoảng cách gần thế này, đến cả hàng mi dài của anh cô cũng nhìn rõ mồn một.

Da anh mịn màng không tì vết, chẳng thấy lỗ chân lông đâu, thật muốn đưa tay nhéo thử một cái.

Không biết có phải do hơi men không mà đôi môi anh ửng đỏ mềm mại. Cô không chớp mắt, dán chặt ánh nhìn vào đôi môi mỏng kia.

"Em định ngồi lên đùi tôi đấy à."

"..."

Từ Y Đồng lập tức cứng đờ, vài giây ngượng ngùng trôi qua.

Bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm không nói gì, cô tức tối, không cam lòng nhưng vẫn lùi về vị trí ban đầu. Đồ mặt lạnh đáng ghét, say rồi mà vẫn tỉnh táo đến thế, thật khó ưa.