Chương 12: Ra đây đi, đừng sợ

Cơ thể Tang Tang cứng đờ, không thể kìm nén được nỗi sợ hãi trong lòng nữa, "oa" một tiếng khóc ré lên.

Bé khóc rất to, mặc cho hệ thống an ủi thế nào cũng vô dụng, khóe mắt và chóp mũi đều đỏ bừng, trông vừa đáng thương vừa tủi thân.

Bùi Úc mặt không cảm xúc lắng nghe tiếng khóc gào của đứa trẻ, ngón tay đang cầm cây nỏ thép sáng bóng ánh kim loại khẽ nới lỏng, cậu bước vào trong quầy thu ngân.

Cậu cúi xuống, liền thấy Tang Tang đang khóc đến hụt hơi cùng đôi mắt đẫm lệ ướt nhòe.

Bùi Úc cụp mắt, con ngươi đen láy nhìn dáng vẻ đáng thương vì bị dọa khóc của cô bé, cậu vươn tay ra, giọng nói lạnh nhạt: "Ra đây đi, đừng sợ, tôi không làm hại em."

Tang Tang đẫm nước mắt nấc lên một tiếng, tầm mắt rơi xuống cây nỏ thép sắc bén trên tay kia của cậu, bờ vai run lên, sợ hãi nhắm tịt mắt lại.

Bùi Úc mím môi, đặt cây nỏ thép xuống đất.

Sau đó, cậu liếc nhìn hàng mi đẫm lệ và run rẩy không ngừng của Tang Tang, dang tay bế bé ra khỏi gầm bàn, đặt lên quầy thu ngân.

Tang Tang ngồi trên bàn, đôi chân ngắn cũn đung đưa, bé hé mắt ra một khe nhỏ, nhưng khi nhìn thấy con ngươi đen láy của thiếu niên, bé lại vội vàng nhắm mắt lại.

Rồi Tang Tang bất giác đưa tay lên che mặt, như một con đà điểu nhỏ, cứ như thể làm vậy Bùi Úc sẽ không nhìn thấy bé nữa.

Tuy tận thế mới bùng nổ được ba ngày, nhưng thành phố này đã thất thủ trên diện rộng, vô cùng nguy hiểm.

Một đứa trẻ như bé lại trốn một mình trong siêu thị, Bùi Úc đoán rằng, bố mẹ bé chắc đã lành ít dữ nhiều.

Cậu im lặng một lúc, đưa tay xoa mái tóc mềm mại của Tang Tang, giọng nói cũng dịu đi: "Bố mẹ em đâu? Gặp nạn rồi à?"

Bùi Úc cả đời này lẫn đời trước đều quen sống một mình, vốn kiệm lời, nên không biết cách ăn nói.

Vì vậy, dù ý định ban đầu là hỏi thăm tình hình của đứa trẻ, nhưng nghe vào tai lại thấy vô cùng kỳ quặc.

Khi Tang Tang nghe thấy cậu hỏi về "bố mẹ" mình, cô bé từ từ buông tay đang che mặt ra, nhất thời quên cả sợ hãi.

Bé chớp chớp đôi mắt ướt nhòe, giọng nói ngọt ngào xen lẫn tiếng nức nở, lí nhí trả lời:

"Bố mẹ không ở bên cạnh em, bố mẹ ở một nơi rất xa rất xa, bây giờ em không gặp được họ."

Bùi Úc lặng thinh, thầm nghĩ mình đoán đúng rồi.

"Em tên gì?" Cậu tiếp tục hỏi.

Tang Tang ngẩng đầu nhìn Bùi Úc, nhận thấy cậu sẽ không dùng vũ khí nhọn hoắt kia đánh mình, nỗi sợ trong lòng vơi đi một chút, nhưng vẫn còn e dè.