Mọi người xung quanh còn muốn hỏi thăm thêm, Lâm Phúc Toàn đã chắp tay với mọi người: “Các vị có gì muốn hỏi thì cứ hỏi ta là được. Đại Cát còn phải vội vàng đi làm việc, không thể đến trễ.”
Các thôn dân cũng không níu kéo Đại Cát nữa, vội vàng hỏi hai vợ chồng Lâm gia: “Phúc Toàn này, Đại Cát nhà ngươi trở thành nha dịch hồi nào thế? Sao ta lại không biết?”
“Là ngày hôm qua hả? Hôm qua người kia là quan gia đúng không? Người đó ăn mặc rất chỉnh chu, trong tay còn nắm đại đao.”
Lâm Phúc Toàn không nhịn được nói: “Cái đó là kiếm.”
Hắn ra hiệu cho mọi người im lặng, đợi không ai nói gì nữa, hắn mới đáp: “Hôm qua chúng ta nhờ quan hệ mới đưa Đại Cát vào huyện nha. Chúng ta cũng không chắc chắn mọi chuyện sẽ thành công, cho nên mới không nói với mọi người. May mà hắn đã được chọn.”
Mọi người nghe xong thì hâm mộ không thôi, bọn họ không có quan hệ để đưa con cháu trong nhà vào huyện nha, không ngờ Phúc Toàn nhìn thành thật lại quen biết người có chức vị cao như thế.
Mọi người đều ở cùng một thôn, nếu nói ngày thường bọn họ qua lại với Lâm Phúc Toàn có tốt hay không thì không biết, nhưng họ hàng là càng không có. Ngoại trừ hai nhà Lâm Hưng Thịnh và Lâm Mãn Đường, Lâm Phúc Toàn gần như không còn thân thích gì với ai trong thôn này.
Bọn họ chẳng phải người thân, bạn bè thì chưa đến, muốn nịnh nọt chỉ đành phải nhân lúc này mà bắt đầu, thế là có một phụ nhân vội nắm lấy tay Lưu Thúy Hoa: “Mẹ Đại Cát này, nghe nói nhà ngươi đang bàn tính hôn sự của Đại Cát, nhà mẹ đẻ của ta có đứa cháu gái, năm nay mới mười lăm, vẻ ngoài hạng nhất, nhà nàng cũng đã chuẩn bị của hồi môn, hay là…”
Nàng ta còn chưa nói xong đã có người ngắt lời: “Nữ nhi nhà ngươi sao bằng nhà ta được. Nhà mẹ đẻ của ta cũng có cháu gái, năm nay mười bốn, trưởng thành không khác gì đóa hoa, biết làm gần như mọi việc, lại còn nghe lời, dịu dàng…”
Bị người khác xen ngang khiến phụ nhân vừa rồi không vui, vội đẩy người đó ra: “Xí! Ngươi có biết thứ tự đến trước và sau không hả? Ta vừa mở miệng, còn chưa nói xong mà ngươi đã xen miệng vào rồi, ngươi có biết quy tắc không vậy hả?”
Hai người này không ai nhường ai, đánh nhau ngay trước mặt Lưu Thúy Hoa, tình huống trở nên ồn ào vô cùng.
Cách đó không xa, ở cửa nhà Lâm Mãn Đường, Lý Tú Cầm đang lột đậu phộng, vui vẻ nói: “Ha ha, con xem hai người đó vì muốn Đại Cát cưới con cháu nhà mình mà đánh nhau kìa. Ôi trời, so với mẹ khi đó còn mạnh hơn.”