Chương 121

Ngày thứ hai, trời thu mát mẻ, mới sáng tinh mơ đã có mấy bà lão ngủ ít ngồi trước cửa thôn.

Từ sáng sớm, Đại Cát đã thay sẵn y phục, mang theo đại đao, hai cân đậu nành xào mà mẹ hắn chuẩn bị, hắn được dặn dò là phải chia cho các đồng nghiệp khác cùng ăn lúc đi tuần tra, để người ta hướng dẫn hắn nhiều hơn.

Thành viên đợt tiến cử này của bọn họ đều là con nhà nghèo khó, cho nên Đại Cát cũng không thấy tự ti.

Hắn đeo đại đao, ưỡn ngực thẳng lưng đi về phía cửa thôn, các thôn dân từ xa đã nhìn thấy hắn, trong lòng thầm nghĩ không biết nhà ai phạm sai lầm, khiến cả nha dịch cũng phải tới đây.

Đợi tới khi người đó đến gần, họ mới nhận ra đây là Đại Cát, thế là mọi người bùng nổ, mấy bà lão ngồi trước cửa thôn lập tức vây quanh hắn: “Ôi trời ơi, Đại Cát à, từ khi nào mà cháu thành nha dịch thế?”

Nha dịch như bọn họ không thể tham gia khoa cử, thậm chí những kẻ quyền quý kia đều xem thường nha dịch, các gia tộc lớn cũng nghiêm cấm con cháu làm nha dịch, nếu không sẽ bị trừ tộc.

Mặc dù địa vị của nha dịch thấp kém là thế, nhưng trong mắt bá tánh bình dân, khoảng cách giữa cả hai vẫn xa như trời với đất, thậm chí nha dịch còn có thể quyết định vận mệnh của người dân bình thường, cũng chỉ kém Thiên Tử cao quý một bậc mà thôi.

Vậy nên ai làm nha dịch, trong mắt bá tánh đều là người có bát sắt*, so với những người kiếm ăn dưới đất như họ tốt hơn nhiều.*Bát sắt nghĩa là ăn cơm nhà nước, có tiền lương cố định.

Đại Cát được mọi người bao quanh, những người này ngày thường luôn sợ nha dịch, nhưng vì Đại Cát lớn lên bên cạnh họ, họ lại không thấy sợ, thế là hết y phục tới đại đao của hắn đều bị mọi người vuốt ve mấy lần.

Trước đây Đại Cát có bao giờ được mọi người bao quanh như vậy đâu? Thế nên hắn tạm thời không biết làm sao, cũng không biết nên nổi giận, đuổi mọi người đi hay là đẩy mọi người ra, nhanh chóng bỏ chạy.

Tóm lại là hắn đã rơi vào tình thế khó xử.

May mắn hắn cũng không khó xử quá lâu, Lưu Thúy Hoa không yên tâm nên vẫn luôn dõi theo bóng dáng con trai lớn, thấy hắn bị các thôn dân bao vây ở cửa thôn, nàng ta liền gọi phu quân nhà mình chạy tới cứu con trai.

Lâm Phúc Toàn rất để ý thân phận của Đại Cát hiện tại, sợ con trai đi trễ sẽ để lại ấn tượng xấu, sau đó mất chức, thế nên khi nghe vợ mình gọi, hắn lập tức chạy tới.

Hai người vừa đến cửa thôn lập tức giải cứu Đại Cát và thúc giục hắn nhanh chóng đi làm.