Có lẽ vì thi xong nên cả người nhẹ nhõm, Trần Ánh Trừng kéo Lạc Diên chơi đến nửa đêm, mãi đến khi Tiểu Tước xuất hiện nhắc nhở, nàng mới lưu luyến ra về.
Tắm rửa xong thì cũng đã muộn, lúc Trần Ánh Trừng lên giường đã là rạng sáng, lại vì ham chơi chưa thỏa, kích động không ngủ được, đến khi trời hửng sáng mới thϊếp đi.
Ngày hôm sau lại phải dậy sớm, Trần Ánh Trừng đương nhiên chẳng có chút tinh thần nào, lúc lên lớp cứ ngáp ngắn ngáp dài, thậm chí thầy giảng bài trên bục, nàng ở dưới chống cằm ngủ gật.
“Này, tỉnh tỉnh...”
Bạn học ngồi sau lưng khẽ gọi nàng, đầu Trần Ánh Trừng lắc qua lắc lại, mấy lần suýt đập vào bàn, nhưng vẫn không tài nào tỉnh nổi.
Người đó bèn lấy bút lông chọc chọc nàng, Trần Ánh Trừng đột nhiên mở mắt, đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo của Lãnh Thành Quang từ phía cửa sổ.
Gì vậy má!
Gay rồi!
Ngủ gật trong lớp bị bắt quả tang, Lãnh Thành Quang không xử chết nàng mới lạ?
Tim Trần Ánh Trừng đập nhanh, chờ Lãnh Thành Quang xử phạt, nhưng hắn ta chỉ dùng khẩu hình nói: Nghe giảng cho kỹ.
Sau đó liền sải bước rời đi, thậm chí còn không vào lớp.
Trần Ánh Trừng dụi dụi mắt: Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Lãnh Thành Quang lại dễ dàng tha cho nàng như thế?
Hay là nàng hoa mắt, người vừa rồi không phải Lãnh Thành Quang?
Rất nhanh, giả thiết của Trần Ánh Trừng đã bị nam sinh ngồi sau bác bỏ.
“Hết hồn! Lãnh sư huynh đột nhiên xuất hiện ở đó, nhìn ngươi chằm chằm nửa ngày mà ngươi không tỉnh, ta còn tưởng ngươi tiêu đời rồi!” Hắn vỗ ngực, vẫn còn sợ hãi.
“Ta cũng tưởng mình tiêu đời rồi.” Trần Ánh Trừng bắt chước động tác vỗ ngực: “Hắn vậy mà không lôi ta ra ngoài phạt đứng, cũng không bắt ta chép sách, sao hôm nay hắn lại khác thường thế?”
Một bạn học khác cũng tham gia vào cuộc thảo luận của hai người: "Sáng nay ta đến muộn, bị Lãnh sư huynh bắt được, huynh ấy cũng không phạt ta, chỉ vẫy tay cho ta đi thôi.”
Ngô Khinh Diệu quay đầu nói: “Sáng nay ta đến trường, Lãnh sư huynh không đi xe ngựa mà tự đi bộ tới, ta định chào hỏi huynh ấy, nhưng thấy thần sắc huynh ấy có vẻ ngẩn ngơ nên không nói gì.”
“Lãnh sư huynh hôm nay sao vậy?”
“Hiếm khi huynh ấy im lặng như thế, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
“Chẳng lẽ người nhà bị bệnh à?”
“Lãnh đại nhân vẫn khỏe mạnh, đừng có ở đây nói gở!”
Càng lúc càng có nhiều người tham gia, bàn tán xôn xao phân tích sự khác thường của Lãnh Thành Quang hôm nay.
Mãi đến khi một câu nói của Ngô Khinh Diệu khiến cả lớp học im phăng phắc.
“Huynh ấy không phải sắp thành thân đấy chứ? Nghe nói nam nhân thành hôn rồi sẽ trở nên chín chắn hơn.”
“...”
Mọi người chìm vào im lặng, có vài ánh mắt vô tình hay hữu ý nhìn về phía Trần Ánh Trừng.
“Này...” Ngô Khinh Diệu huých cùi chỏ vào Trần Ánh Trừng: "Hai nhà các người quan hệ tốt, cha ngươi lại làm chung với cha huynh ấy, ngươi có tin tức nội bộ nào không?”
“Ta?” Trần Ánh Trừng lắc đầu: "Ta làm sao biết được mấy chuyện này?”
“Nếu nói thật ra, hai người các người cũng là thanh mai trúc mã mà.”
Trần Ánh Trừng: “Cùng nhau đi học là thanh mai trúc mã rồi à? Vậy nói thế thì hai người các người cũng là thanh mai trúc mã đấy!”
“Ngươi thật là... Lãnh sư huynh có điểm nào không tốt mà ngươi lại ghét bỏ huynh ấy như vậy?”
“Chỗ nào cũng không tốt.”
Ngô Khinh Diệu lắc đầu, vẻ mặt thất vọng, quay đầu lại tiếp tục bàn tán với những người khác về chuyện xem mắt của Lãnh Thành Quang.
Không ngờ hơn nửa học viện đều biết chuyện này, hơn nữa Lãnh Thành Quang không chỉ gặp Nhị tiểu thư nhà họ Ngụy, mà còn có cả Đàm tiểu thư của tiệm vải phía tây thành và cô nương nhà họ Thủy ở trấn trên.
Trần Ánh Trừng chăm chú nghe họ buôn chuyện, không nhịn được cảm thán: Dù là gã khó ưa như Lãnh Thành Quang cũng không thoát khỏi số phận bị ép hôn.
Dù sao Lãnh Tương Thất cũng chỉ có một mình hắn là con trai, Lãnh Thành Quang lại không tu tiên, tuổi thọ con người chỉ vỏn vẹn vài chục năm, Lãnh Tương Thất chắc chắn cũng sốt ruột muốn hắn lưu lại hậu duệ.
Nhưng nhắc đến chuyện này, Trần Ánh Trừng lại có chút kỳ lạ.
Lãnh Thành Quang trong sách vẫn luôn đọc sách, chưa từng tu luyện, nhưng sau khi Lãnh Tương Thất chết chưa đầy nửa năm, hắn đã thông qua tà ma ngoại đạo, tu luyện đến cảnh giới Kim Đan, thậm chí có thể chạy thoát dưới sự vây bắt của nam chính và đồng bọn.
Lãnh Thành Quang quanh năm ở trong thư viện, bên cạnh cũng không có bạn bè tu đạo nào, làm sao lại tiếp xúc được với những tà thuật đó?
Trần Ánh Trừng nghĩ mãi không ra.
Buổi tối tình cờ gặp Xa Chí, Trần Ánh Trừng bèn hỏi ông: “Sư phụ, có cách nào khiến một người bình thường chưa từng tu luyện, trong vòng nửa năm đạt tới trình độ Kim Đan không?”
Xa Chí khẽ nhướng mày, mu bàn tay gõ lên trán nàng: "Ngươi bắt đầu có ý nghĩ với mấy thứ tà thuật này từ khi nào vậy? Ta nói cho ngươi biết, ngươi học không nổi những thứ đó, sư phụ không trách ngươi, nhưng nếu ngươi dám dính vào tà ma ngoại đạo, vậy thì vi sư phải thanh lý môn hộ!”
“Hứ... Con có nói con muốn học đâu, con chỉ tò mò thôi.”
“Tò mò cũng không được, một chút ý nghĩ cũng không được có.”
Trần Ánh Trừng ôm đầu: "Sư phụ, người đúng là một kẻ độc tài.”
“Ngươi là đồ đệ của ta, ta đương nhiên phải quản ngươi.” Xa Chí đưa ra hai ngón tay, xoa xoa chỗ ông vừa gõ: "Ở thư viện thế nào?”
“Rất tốt, đọc sách thoải mái hơn tu luyện nhiều!”
Xa Chí mỉm cười: "Ngươi không thích tu luyện đến mức nào vậy?”
Trần Ánh Trừng ấm ức nói: “Sư phụ, người không biết nỗi khổ của việc bắt một học sinh ban xã hội đi thi tổ hợp tự nhiên đâu.”
“Toàn nói những lời ta không hiểu.” Xa Chí hỏi: "Ngươi và Lãnh Thành Quang sống chung thế nào?”
“Lãnh Thành Quang? Sư phụ sao đột nhiên lại nhắc tới hắn?”
Cái tên này rất ít khi xuất hiện trong cuộc nói chuyện giữa nàng và Xa Chí, Trần Ánh Trừng lập tức cảnh giác, Xa Chí hôm nay cố ý điều Tiểu Tước đi, hóa ra là có chuyện muốn nói với nàng.
Chẳng lẽ liên quan đến Lãnh Thành Quang?
“Con nhóc này, sao cứ nhằm đúng lúc này mà tinh ý thế hả?”
Xa Chí nhìn nàng trợn mắt cảnh giác, vừa tức vừa buồn cười thở dài.
“Thật ra, hai ngày trước ta đã gặp Lãnh Tương Thất.”
“Gặp ông ta làm gì?” Vừa nhắc tới Lãnh Tương Thất, phản ứng của Trần Ánh Trừng càng thêm mãnh liệt.
Lãnh Tương Thất chính là người muốn hại chết Xa Chí, vào thời điểm nam chính sắp xuất hiện này, nghe thấy tên cha con nhà họ Lãnh từ miệng Xa Chí, quả thực không thể nào không kinh hãi.
Xa Chí: “Ngươi kích động như vậy làm gì? Cũng không phải chuyện gì to tát, là về hôn sự của Lãnh Thành Quang.”
“Hôn sự?” Bờ vai căng cứng của Trần Ánh Trừng thả lỏng: "Ông ta tìm người làm mai cho Lãnh Thành Quang à?”
Xa Chí: “Ừ.”
“Ha ha ha, sư phụ người cũng làm nghề bà mai rồi sao? Nếu người rảnh rỗi như vậy thì đến Thanh Bảo Ty tìm việc gì đó mà làm đi.”
“Đừng có lớn nhỏ không phân biệt, ngươi không tò mò ông ta tìm đến ta là vì để ý ai à?”
“Ai vậy? Sao lại xui xẻo thế?”
“Ngươi.”
“...”
Tiếng cười của Trần Ánh Trừng chợt tắt, khóe mắt khẽ giật giật: "Ai cơ?”
“Ngươi.” Xa Chí lặp lại một lần nữa: "Lãnh Tương Thất nhờ ta làm mai cho ngươi và Lãnh Thành Quang.”
Trần Ánh Trừng: “Tại sao lại tìm người? Ông ta biết người là sư phụ của con à?”
“Ông ta không biết. Ông ta muốn nhờ ta đến nói giúp với cha ngươi, cha ngươi trước đây hình như từng nói gì đó với ông ta, không muốn ngươi và Lãnh Thành Quang dính dáng gì đến nhau.”
“Cha con? Ông ấy nói gì?” Trần Ánh Trừng sắp bị ông nói choáng váng: "Con và Lãnh Thành Quang thì có quan hệ gì được chứ?”
“Chuyện này thì ta không rõ. Ta vốn định đi tìm cha ngươi nói chuyện, nhưng nghĩ lại chúng ta đã là sư đồ, vậy thì không bằng trực tiếp đến hỏi ý ngươi.”
“Hỏi con cái gì? Hỏi con có muốn xem mắt với Lãnh Thành Quang không à?”
“Ừ.”
“Con không muốn.” Trần Ánh Trừng trả lời dứt khoát: "Con không thích Lãnh Thành Quang, hơn nữa con đã có hôn ước rồi.”
“Cái gì?”
Lần này người không ngồi yên được lại là Xa Chí: "Ngươi có hôn ước rồi ư? Với ai? Chuyện khi nào, sao ta không biết!”
“Suỵt...” Trần Ánh Trừng ra hiệu cho ông nói nhỏ: "Sư phụ, người bình tĩnh chút, con lén nói cho người biết.”
Xa Chí ngồi xuống, ghé đầu qua: "Ngươi nói đi.”
Trần Ánh Trừng hạ giọng: "Thật ra, Tiểu Tước là phu quân nuôi từ bé của con.”
“...”
Xa Chí cụp mắt xuống: "Trừng Trừng, ngươi dù có muốn trêu ta thì cũng phải bịa chuyện gì đó đáng tin một chút, ngươi tưởng sư phụ già rồi dễ lừa lắm sao?”
“Là thật đó.” Ánh mắt Trần Ánh Trừng chân thành: "Không tin người cứ hỏi huynh ấy xem.”
Xa Chí: “... Cha ngươi nói à?”
“Thật ra con cũng gần đây mới biết thôi à, tuy không phải cha mẹ con nói, nhưng ca ca và tỷ tỷ của con đều biết, chắc hẳn không phải là giả.”
“Ngươi và Tiểu Tước? Hai đứa... phu quân nuôi từ bé?”
Phu quân nuôi từ bé của ngươi hình như không biết chuyện này.
Lời nói của Xa Chí bắt đầu lộn xộn, lông mày nhíu chặt lại thành một cục, chớp mắt cố gắng tiêu hóa sự thật này.
“Tiểu Tước là do nhà con mua về.” Trần Ánh Trừng nói.
Xa Chí: “Chuyện này thì ta có nghe cha ngươi nhắc qua, nhưng ông ấy không nói là mua về làm phu quân nuôi từ bé cho ngươi.”
“Đó là vì... cha con có sự sắp đặt riêng của ông ấy.”
Trần Ánh Trừng do dự một lát, không nói cho Xa Chí biết sự thật về thể chất của Tiểu Tước.
Thật ra với tu vi của Xa Chí, nếu ông cố ý dò xét thì không khó để phát hiện, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến phương diện này – dù sao một người không thể vừa có chân khí hộ thể, vừa là thánh thể tu luyện trời sinh, lại vừa là thể chất lô đỉnh được chứ?
Nếu Xa Chí biết, chắc chắn sẽ tìm mọi cách điều tra thân thế của Tiểu Tước.
Ông nghe Trần Ánh Trừng nói vậy, trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng dù sao cũng là đồ đệ của mình, Xa Chí cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhớ lại tình cảnh Lãnh Tương Thất đến cầu xin ông hôm đó.
Ông nói với Lãnh Tương Thất: Hai người các vị giao hảo, hai đứa trẻ lại cùng tuổi, chuyện này thật ra không cần phải đến tìm ta.
Lãnh Tương Thất chỉ cười khổ: Chỉ một mình ta có lòng thì có ích gì, Trần huynh e rằng không có ý, chỉ có Thành chủ mở lời, ông ấy có lẽ mới cho con trai ta một cơ hội.
Lãnh Thành Quang thi đỗ vào Vĩnh Đồng thư viện, thành tích xuất sắc, tương lai vào Thanh Bảo Ty không thành vấn đề, có thể nói là tiền đồ xán lạn.
Cho dù nội trạch nhà họ Lãnh phức tạp, Lãnh Thành Quang và người thê tử tương lai của hắn cũng có thể không ở chung với cha mẹ, hắn và Trần Ánh Trừng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.
Xa Chí lúc đó không hiểu, bây giờ nghe Trần Ánh Trừng nói về mối quan hệ giữa Tiểu Tước và nàng, liền thông suốt.
Lãnh Tương Thất vậy mà lại cầu xin đến trước mặt ông, vậy thì có nghĩa là Trần Nguyên Phúc đã sớm nói cho ông ta biết chuyện muốn nhận Tiểu Tước làm con rể.
Chậc...
Trần Nguyên Phúc cũng thật có mắt nhìn, sớm như vậy đã để ý đến đồ đệ của ông.
Nụ cười của Xa Chí lập tức rạng rỡ: "Chuyện tốt, hai đứa đều là đồ đệ của ta, sau này kết thành phu thê, thân càng thêm thân!”
Trần Ánh Trừng chống cằm, bất giác mỉm cười: "Đợi hai chúng con thành thân, sư phụ người ngồi bàn chính nhé.”
“Còn phải để ngươi nói sao, ta nhất định phải ngồi bàn chính!”
“Sư phụ người làm chủ hôn.”
“Được được được!”
Xa Chí dần cười đến không thấy mắt đâu nữa: "Chuyện vui, cũng là giải quyết được một mối bận tâm của vi sư. Nếu đã như vậy, bên Lãnh gia, ta sẽ từ chối giúp ngươi.”
“Đương nhiên phải từ chối, con không muốn dính dáng gì đến Lãnh Thành Quang cả.”
Trần Ánh Trừng: “Nhưng mà, sư phụ người có thể có tâm sự gì chứ? Chẳng lẽ người cũng thích thúc ép chuyện cưới xin à?”
Xa Chí cười nói: “Ta không làm mấy chuyện đó đâu, nam nữ hôn nhân đại sự, vốn dĩ phải là tình nguyện của cả hai, dưa ép không ngọt.”
“Tình nguyện của cả hai...” Trần Ánh Trừng lẩm nhẩm bốn chữ này, đột nhiên ánh mắt dừng lại, hỏi Xa Chí: “Sư phụ, người nói xem Tiểu Tước huynh ấy có bằng lòng thành thân với con không?”
Xa Chí: “Sao hắn có thể không bằng lòng? Nếu ngươi biết...”
Biết thằng nhóc đó đã làm những chuyện điên rồ gì, ngươi sẽ không có câu hỏi này đâu.
Trần Ánh Trừng nói: “Biết gì ạ?”
“Khụ, ngươi phải biết, hắn vốn dĩ là vì để làm phu quân nuôi từ bé cho ngươi mới đến Trần gia.”
“... Phải ạ.”
Trần Ánh Trừng khẽ cười, ánh sáng nơi đáy mắt có chút ảm đạm.
Mọi người đều nghĩ như vậy.
Thậm chí có lẽ chính Tiểu Tước cũng cho là như vậy.
Họ sẽ thành thân, bởi vì Tiểu Tước chính là người phu quân được chọn cho nàng.
Hắn từ nơi như hang đá kia trốn thoát, nhiệm vụ duy nhất được nhồi nhét vào đầu, chính là ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng, nghe lời nàng, một đời một kiếp.
Nhưng đây có thật sự là điều hắn mong muốn trong lòng không?
Kiểu hôn sự được định sẵn từ trước, không có một chút quyền lựa chọn nào.
Đây là thời cổ đại, hôn sự sắp đặt dường như rất bình thường, nhưng nàng vẫn còn ký ức thời hiện đại, đã tiếp nhận tư tưởng hiện đại.
Trong lòng Trần Ánh Trừng dâng lên nỗi bất an, không tránh khỏi việc suy nghĩ luẩn quẩn.
Nàng phải hỏi ý Tiểu Tước, có bằng lòng thành thân với nàng không.
...
Sau khi có được câu trả lời từ Trần Ánh Trừng, ngày hôm sau Xa Chí liền đến từ chối Lãnh Tương Thất.
Ông vốn đã nghĩ sẵn lời lẽ, nhưng chưa kịp nói chi tiết, Lãnh Tương Thất đã gật đầu cảm ơn, không hỏi thêm một câu nào.
Trong lòng Xa Chí không khỏi nghi ngờ: Hôm đó Lãnh Tương Thất vì chuyện này mà không tiếc quỳ xuống, bây giờ sao lại phản ứng bình thản như vậy?
Ông vẫn nhiều lời an ủi một câu: “Thành Quang là một đứa trẻ tốt, tương lai sự nghiệp rộng mở, không lo không gặp được đối tượng vừa ý.”
Lãnh Tương Thất khẽ “ừm” một tiếng: "Ta đã chọn cho nó một cô nương rồi.”
“Chuyện từ khi nào vậy?” Xa Chí khẽ nhíu mày, có cảm giác bị người khác đùa giỡn: "Ngươi đã chọn xong rồi, tại sao lại bảo ta đi tìm Trần gia làm mai?”
“Vừa mới đây thôi.” Lãnh Tương Thất cúi người hành lễ với ông, khiêm tốn nói: “Vãn bối không có ý trêu đùa Thành chủ.”
“Vừa mới?” Xa Chí lẩm bẩm, càng lúc càng không hiểu nổi vị vãn bối ngày thường trầm ổn, kín đáo này: "Ngươi gấp gáp muốn nó thành thân đến vậy sao?”
“Phải. Sinh tử có mệnh, ta muốn trước khi chết, được tận mắt nhìn thấy nó thành hôn.”
“Ngươi nói lời gì vậy, ngươi đã sớm Kết Đan, tuổi thọ mấy trăm năm, tương lai chắc chắn con cháu đầy đàn.”
“Mượn lời chúc tốt lành của Thành chủ.”
Ông ta lại cúi người một lần nữa, trên mặt mang theo nụ cười khách sáo xa cách, dập tắt ý định muốn hỏi thêm của Xa Chí.
Chứng kiến sự kỳ quái của Lãnh Tương Thất, Xa Chí có chút may mắn vì người bên cạnh Trần Ánh Trừng là Tiểu Tước.
Nếu ông là Trần Nguyên Phúc, cũng nhất định sẽ không yên tâm để con gái gả vào một gia đình như vậy.
Sau khi gặp Lãnh Tương Thất, Xa Chí cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Ông coi như một lần giải quyết được hai mối bận tâm, vừa không cần giúp Lãnh Tương Thất làm mai nữa, cũng không cần lo lắng chuyện chung thân đại sự của hai đồ đệ.
Nhưng ông chỉ định nói cho Tiểu Tước biết chuyện trước, còn về hôn sự của hai người, Tiểu Tước đã không biết, Xa Chí tạm thời cũng sẽ không nói cho hắn.
Hắn hiếm khi chịu thỏa hiệp với Xa Chí, đồng ý sẽ Kết Đan, sẽ đến Xích Nhật học viện tu hành, vậy thì ít nhất cũng phải đợi hắn Kim Đan ổn định rồi mới báo cho hắn biết chuyện này.