Chương 23

Ngày Thẩm Hoán đại hôn, cả thành cùng chúc mừng, náo nhiệt vô cùng.

Đoàn rước dâu xuất phát từ Thẩm gia, đi được nửa con phố mà xe ngựa chở của hồi môn vẫn chưa ra hết khỏi cổng lớn Thẩm gia.

Trần Ánh Trừng, người nói sẽ không đến tham dự, lúc này đang trà trộn trong đám đông dân chúng vây xem, nghe họ khen ngợi Châu gia hào phóng, Thẩm đại nhân yêu thương Thẩm Hoán, giọng điệu tràn đầy ngưỡng mộ.

Trần Ánh Trừng ngồi bên cửa sổ tầng hai một quán trà, liếc nhìn những chiếc l*иg đèn đỏ rực, cờ xí phấp phới bên dưới, không nhịn được khẽ "xì" một tiếng:

"Khi ta thành hôn, tuyệt đối sẽ không phô trương như vậy."

Người đối diện đang uống trà khựng lại, một lúc lâu sau mới đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: "Hôn lễ của tiểu thư, gia chủ và phu nhân tuyệt đối sẽ không làm qua loa sơ sài."

"Ta không thích như vậy, ta thấy chỉ cần tổ chức một bữa tiệc đơn giản, mời những người thân thiết là được rồi, huynh thấy sao?"

Tiểu Tước cụp mắt xuống, hàng mi dài che đi vẻ bi thương nơi đáy mắt, cố nén vị đắng chát sắp trào ra nơi cổ họng, khẽ nói: "Tự nhiên là phải theo ý thích của tiểu thư rồi ạ."

"Nhưng cha mẹ ta có nhiều bạn bè như vậy, đến lúc đó chắc chắn cũng không thể làm đơn giản được, e là nửa thành người sẽ đến mất."

"Vâng."

Trần gia và Lãnh gia kết thông gia, khí thế e rằng sẽ không thua kém gì Châu - Thẩm liên hôn hôm nay.

Tiểu Tước thở hắt ra một hơi dài, đưa tay định cầm chén trà, muốn dùng việc uống trà để che giấu cảm xúc của mình, nhưng khi chạm vào chén trà mới phát hiện tay run đến mức không thể cầm nổi.

Hắn hoảng hốt rụt tay lại, giấu vào trong tay áo.

Đoàn nghi trượng rước dâu đi ngang qua quán trà, Trần Ánh Trừng nghiêng người nhìn xuống: Tương lai khi nàng và Tiểu Tước thành thân, đoàn xe có lẽ sẽ đi từ Ánh Nguyệt Sơn Trang đến phủ đệ trong thành.

Đoạn đường này cũng quá xa rồi, mũ phượng lại nặng trịch, đội suốt một quãng đường cổ sẽ đau nhức, không chừng còn mắc bệnh cột sống cổ mất.

"Vẫn là nên đơn giản hóa một chút, chỉ cần bái đường kính rượu là được rồi, huynh thấy sao?"

"..."

Dù hắn đã hạ quyết tâm, sẽ không còn chút tơ tưởng nào với tiểu thư nữa.

Nhưng bảo hắn tham gia bàn bạc hôn lễ của nàng với người khác, quả thực có chút tàn nhẫn.

"Ta chưa từng tham gia những việc này, cũng không hiểu lễ nghi trong đó, không thể cho tiểu thư ý kiến được."

Hắn cố gắng để giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh.

Trong mắt Trần Ánh Trừng, hắn dường như có chút mất kiên nhẫn, nói rất nhanh, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Trần Ánh Trừng ngồi thẳng dậy, chống cằm nhìn hắn chằm chằm: Tiểu Tước có biết chuyện hắn là phu quân nuôi từ nhỏ của mình không? Không lẽ không biết chứ?

Nếu không sao hắn lại chẳng chút mong chờ gì chuyện thành thân này?

"Tiểu Tước, huynh có phải..."

"Tiểu thư, bọn họ đến rồi."

"Bám theo."

Cuối đoàn rước dâu, hai chiếc xe ngựa có quy cách khác biệt với những chiếc phía trước trông đặc biệt nổi bật. Mui xe của chúng cũng màu đỏ thẫm, nhưng thân xe to hơn một vòng so với những xe ngựa khác, cửa sổ xe đóng chặt.

Trước xe có hai nữ tử mặc y phục đỏ, tóc búi kiểu nha hoàn, tay cầm giỏ hoa, đang tung kẹo cưới và tiền mừng ra hai bên.

Người đi đường hai bên mải tranh nhau nhặt kẹo lấy may, không ai phát hiện sự bất thường của hai chiếc xe ngựa này.

Họ đi theo đoàn rước dâu một đoạn phố, nhân lúc gánh hát bắt đầu biểu diễn, tiếng kèn inh ỏi, lặng lẽ rẽ vào một con hẻm vắng, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Trần Ánh Trừng và Tiểu Tước bám theo suốt đường, thấy hai chiếc xe ngựa đó rẽ ngang rẽ dọc, dừng lại ở cửa sau một tiệm bán son phấn. Bảy tám gã nam nhân lực lưỡng từ tiệm son phấn đi ra, đứng thành vòng canh gác.

Hai người ẩn mình trên một tòa lầu cao gần đó, có thể nhìn thấy những người khác trong vòng vây từ trên xe ngựa bước xuống, mở tung cửa xe, đưa những đứa trẻ đang hôn mê bên trong vào tiệm son phấn.

Mười, mười một... mười chín, hai mươi.

"Vậy mà có đến hai mươi đứa trẻ!" Trần Ánh Trừng vừa đếm vừa nổi giận trong lòng: "Bọn chúng bắt cóc nhiều trẻ con như vậy từ đâu ra!"

"Phần lớn là những kẻ ăn mày lang thang hoặc những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, có mất tích cũng không ai biết."

Giọng điệu của hắn không chút gợn sóng, chỉ đơn thuần thuật lại một sự thật, nhưng Trần Ánh Trừng lại có thể nghe thấy từ giọng nói của hắn tiếng khóc la gào thét của những đứa trẻ khi bị bắt, bị buôn bán.

Xé tâm nhưng không ai để ý.

Khi đó hắn cũng bị bắt cóc như vậy sao... Trần Ánh Trừng nghĩ, sống mũi lại cay cay.

Tiểu Tước nhìn sang, nàng vội quay đầu đi hướng khác: "Dịch Tây Diên đã trà trộn vào rồi chứ?"

"Đứa trẻ thứ mười ba được đưa vào chính là Dịch Tây Diên, nàng ấy biết súc cốt công, thuật dịch dung cũng vận dụng vô cùng thuần thục."

"Huynh không nói ta cũng không nhận ra đó là nàng ấy, quả nhiên lợi hại."

Tiểu Tước: "Đợi nàng ấy tìm được lối vào mật thất sẽ phát tín hiệu cho chúng ta, đến lúc đó... Tiểu thư, người ở lại đây được không?"

"Được thôi." Lần này Trần Ánh Trừng đáp rất dứt khoát: "Ta tu vi không cao, võ công cũng xoàng, vào trong đó cũng chỉ thêm phiền cho mọi người, ta ở đây chờ, đợi mọi người khải hoàn trở về."

"Được."

Hắn khẽ cười, nụ cười thoáng qua rồi biến mất.

Trần Ánh Trừng im lặng một lát, nói với hắn: "Đừng ở trong đó quá lâu, phải ra sớm một chút, ta đợi huynh."

"... Ừm."

Hắn lại cười, lần này nụ cười rạng rỡ hơn lúc nãy.

Rất nhanh, xe ngựa trước tiệm son phấn đã rời đi, những gã nam nhân lực lưỡng kia cũng vào cửa sau.

Không lâu sau, một con bướm nhỏ màu xanh lam từ khe cửa sổ bay ra, từ một con phân thành nhiều con, bay về bốn phương tám hướng, một con trong số đó đậu vào lòng bàn tay Tiểu Tước.

Đây là tín hiệu bắt đầu hành động.

Tiểu Tước nắm chặt kiếm, quay đầu nhìn Trần Ánh Trừng một cái.

"Đi đi, bình an trở về."

Trần Ánh Trừng vẫy tay với hắn, hắn mím môi gật đầu rồi tung mình nhảy xuống.

Không biết phải đợi bao lâu, Trần Ánh Trừng tìm một chỗ bằng phẳng trên nóc lầu ngồi xuống.

Nơi nàng đang ở là một tửu lầu, mùi thức ăn từ bên dưới bay lên, khơi gợi chút thèm thuồng.

Đợi chuyện này giải quyết xong, nàng phải đưa Tiểu Tước đi ăn một bữa thật ngon.

Trần Ánh Trừng đang nghĩ ngợi, ánh mắt lướt xuống, bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc từ tiệm son phấn đi ra, nhìn ngang ngó dọc rồi vội vàng rời đi.

Bóng dáng ấy thướt tha cao ráo, tóc búi cao, bên thái dương cài một đóa hoa lụa nhỏ màu xanh lam, là do chính tay nàng làm.

Ngoài tỷ tỷ Trần Ánh Du của nàng, còn có thể là ai nữa!

Trần Ánh Trừng bật mạnh dậy, nhìn về hướng Trần Ánh Du, không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đuổi theo.

Trần Chính Triệt đang ở một cửa hàng cách đó không xa theo dõi động tĩnh của Trần Ánh Trừng, thấy nàng không xông vào cùng Tiểu Tước, cảm thấy vô cùng hài lòng, tiểu muội của hắn vẫn hiểu chuyện.

Hắn vốn định mua một bộ y phục thưởng cho tiểu muội, hớn hở chọn xong vải vóc, vừa ngẩng đầu lên...

Tiểu muội của hắn đâu?

...

Tu vi của Trần Ánh Trừng không bằng Trần Ánh Du, phải tốn rất nhiều sức lực mới theo kịp bước chân của tỷ ấy, lại còn phải che giấu khí tức của mình khi bay trên mái nhà, chẳng mấy chốc đã thở không ra hơi.

May mà Trần Ánh Du đi không nhanh không chậm, Trần Ánh Trừng theo nàng ấy vòng quanh nửa Thủy Hưng Thành cũng không bị mất dấu.

Trần Ánh Du đi một vòng quanh trung tâm thành rồi đổi hướng, vậy mà lại đi về phía phủ đệ Châu gia, chiếc áo choàng che giấu thân hình cũng bị nàng ấy kéo xuống, để lộ bộ y phục lộng lẫy bên trong.

Tỷ tỷ định đi tham dự hôn lễ sao?

Trần Ánh Trừng thầm nghĩ, thấy nàng ấy rẽ vào một con hẻm nhỏ, xung quanh cũng không còn kiến trúc nào có thể ẩn náu, nàng bèn nhảy xuống, nhanh chân đuổi theo.

Nhưng vào trong hẻm lại không thấy bóng dáng Trần Ánh Du đâu, con hẻm này vừa dài vừa hẹp, cửa các sân viện xung quanh đều đóng chặt, Trần Ánh Du không thể đột nhiên biến mất được.

Chắc chắn bị phát hiện rồi!

Lòng Trần Ánh Trừng thắt lại, ngay sau đó sợi roi mềm của Trần Ánh Du đã quấn lấy cổ chân nàng, một lực kéo mạnh về phía sau, Trần Ánh Trừng ngã sấp mặt về phía trước.

"Thẩm Hoán thành thân, muội không tham dự, ở đây lén lén lút lút làm gì?"

"Tỷ tỷ!"

Trần Ánh Trừng đã có chuẩn bị từ trước, ngã không đau nhưng tư thế quả thực rất thảm hại, lại bị Trần Ánh Du từ trên cao nhìn xuống vu khống ngược, trong lòng ấm ức vô cùng.

"Là tỷ tỷ lén lén lút lút từ Thạch Quật ra! Sao tỷ lại đến nơi đó?"

"Muội cũng biết Thạch Quật?" Trần Ánh Du đưa tay, kéo nàng dậy: "Cũng phải, tên nhóc đó cũng ở đó."

"Tỷ gặp Tiểu Tước rồi sao?"

"Gặp rồi, dẫn theo người của Tam Pháp Ty và Thanh Bảo Ty."

Trần Ánh Trừng nghe nàng ấy nói vậy, tim lập tức nguội lạnh đi một nửa: "Vậy là tỷ nhân lúc bọn họ không để ý đã trốn thoát ra ngoài sao?"

"Nói bậy gì đó!" Trần Ánh Du gõ nhẹ vào đầu nàng một cái: "Ta chỉ tình cờ mua đồ trong tiệm son phấn thôi."

Trần Ánh Trừng ngờ vực nhìn nàng ấy: "Tỷ tỷ, ta không phải con nít ba tuổi đâu."

Trần Ánh Du khoanh tay, ánh mắt nhìn xuống đất một cách không tự nhiên: "Được rồi, ta định mua một vài thứ ở Thạch Quật nhưng chưa kịp bàn bạc thì đám người kia đã xông vào."

"Tỷ định mua gì?" Trần Ánh Trừng đột nhiên nắm chặt cổ tay nàng, hai mắt trợn tròn.

"Chuyện này không cần nói cho muội biết chứ? Chuyện làm ăn của nhà chúng ta, tạm thời chưa đến lượt muội xen vào." Trần Ánh Du định gỡ tay nàng ra, nhưng phát hiện nàng nắm chặt vô cùng, làm sao cũng không gỡ ra được, bèn lạnh giọng nói: "Buông ra, bây giờ đi tham dự hôn lễ, cứ coi như muội chưa từng gặp ta."

"Ta không chịu! Tỷ nói cho ta biết, tỷ định mua gì?"

"Không nói."

"Tỷ nói đi!"

"Đừng quậy nữa. Trần Ánh Trừng, ta không muốn mắng muội."

Hốc mắt Trần Ánh Trừng lập tức đỏ hoe, nàng buông tay Trần Ánh Du ra: "bịch" một tiếng nằm sấp xuống đất, giữ nguyên tư thế vừa bị ngã lúc nãy.

Trần Ánh Du: "... Muội làm gì vậy?"

"Tỷ không nói cho ta biết, ta sẽ không đứng dậy."

Trần Ánh Du nhướng mày: "Muội không phải con nít ba tuổi nữa rồi, tưởng ta còn chịu thua chiêu này của muội sao?"

"Vậy ta ngủ ở đây luôn..."

Trần Ánh Trừng gối đầu lên cánh tay, nghiêng đầu nhắm mắt lại.

"Trần Ánh Trừng muội đúng là vô pháp vô thiên rồi! Muội thật sự nghĩ ta không dám đánh muội sao?" Trần Ánh Du giận dữ mắng.

Trong nhà cha mẹ và ba huynh tỷ, người dám mắng nàng cũng chỉ có Trần Ánh Du, nhưng Trần Ánh Du vẫn chưa từng động tay với nàng.

Hôm nay thì chưa chắc, Trần Ánh Du xem ra muốn cho nàng một tuổi thơ trọn vẹn.

Lông mi Trần Ánh Trừng run lên dữ dội, nhưng vẫn không chịu đứng dậy, nàng cảm nhận được Trần Ánh Du tiến lại gần mình, một luồng chưởng phong từ trên đầu nàng bổ xuống, Trần Ánh Trừng nhắm chặt hai mắt.

Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng thở dài, cái tát của Trần Ánh Du cuối cùng vẫn không giáng xuống người nàng, ngược lại còn nắm lấy gáy nàng, kéo nàng dậy.

"Dưới đất lạnh, đừng nằm nữa. Ta nói cho muội biết là được chứ gì."

Hai người tìm một gốc cây vắng vẻ, Trần Ánh Du vừa phủi bụi trên người nàng vừa giải thích mục đích chuyến đi Thủy Hưng Thành lần này của mình.

"Thật ra ta đã sớm biết tung tích của Thạch Quật, thành viên của bọn chúng có mặt khắp Thanh Hà Đại Lục, Thanh Hiết Xứ thỉnh thoảng sẽ lấy tình báo từ bọn chúng, cũng có qua lại lợi ích."

Tim Trần Ánh Trừng đập thình thịch: “Tỷ không lẽ cũng làm chuyện buôn người chứ?"

"Sao có thể! Thanh Hiết Xứ chỉ buôn bán tình báo, chúng ta cũng có điểm mấu chốt của mình."

"Tỷ đã biết bọn chúng làm điều ác, tại sao không tố cáo với quan phủ?"

Trần Ánh Du nhìn nàng, ánh mắt có vài phần bất đắc dĩ: "Muội muội ngốc, muội nghĩ, tại sao Thạch Quật có thể tồn tại nhiều năm như vậy?"

Trần Ánh Trừng: "Bởi vì bọn chúng giỏi che giấu tung tích."

Trần Ánh Du: "Nếu thật sự giỏi, thì đã không bị một con báo yêu trộm mất rồi. Thạch Quật không chỉ sản xuất độc dược, mà còn nghiên cứu một số loại thuốc trị bệnh cứu người. Nhập Tình Cổ có thể khiến hai người lập tức rơi vào lưới tình, Hoàn Chân Đan có thể giúp người tu luyện, Nạp Khí Đan có thể làm chậm cơn đau do tác dụng phụ của việc tu luyện mang lại... đều do Thạch Quật nghiên cứu chế tạo."

"Những thứ này... không phải đều là thuốc thông thường sao?" Trần Ánh Trừng ngây người, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

"Thuốc thông thường muốn đưa ra thị trường, cũng cần phải thử thuốc, để đảm bảo không xuất hiện tác dụng phụ."

Trần Ánh Du dùng lòng bàn tay nâng chiếc cằm đang trễ xuống của nàng lên, nói: "Biết bao nhiêu người đang hưởng thụ sự tiện lợi từ thuốc do Thạch Quật chế tạo, làm sao nỡ nhìn nó bị tiêu diệt hoàn toàn?"

"Chỉ cần còn có nhu cầu, Thạch Quật sẽ không bao giờ bị tuyệt diệt."

"..."

Trần Ánh Trừng hồi lâu không nói nên lời, mặt giận đến đỏ bừng, mới từ từ nói: "Vậy bọn chúng cũng không nên dùng những đứa trẻ vô tội để làm thí nghiệm, bọn chúng có thể bỏ tiền ra chiêu mộ tình nguyện viên, nói rõ lợi hại, hoàn toàn dựa vào tự nguyện."

Trần Ánh Du nở nụ cười dịu dàng: "Tiểu muội nhà ta hình như thật sự đã lớn rồi."

"Lần này tỷ đến Thạch Quật, là để mua phương thuốc của Tử Hạt Độc phải không?" Trần Ánh Trừng ngẩng đầu nhìn nàng ấy, cũng không giả ngốc che giấu nữa, đi thẳng vào vấn đề.

Nụ cười của Trần Ánh Du hơi cứng lại, gật đầu: "Phải, mà cũng không phải. Ta đến xem bọn chúng lại nghiên cứu ra loại thuốc nào mới, chuẩn bị mua một ít thứ hữu dụng mang đi bán."

"Lúc nãy tỷ còn nói Thanh Hiết Xứ chỉ bán tình báo."

"... Ai lại chê tiền nhiều chứ?" Trần Ánh Du thoáng chút lúng túng, nói: "Nhưng hiện giờ thì không mua được rồi, ta thấy khí thế lần này của Thanh Bảo Ty, là muốn diệt tận gốc bọn chúng."

"Thứ hại người như vậy giữ lại làm gì?" Trần Ánh Trừng áp sát vào người nàng ấy, ôm lấy cánh tay nàng ấy, làm nũng nói: "Tỷ tỷ, tỷ đừng bán những thứ hại người đó có được không?"

Trần Ánh Du bị nàng nhìn bằng ánh mắt khẩn cầu, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Trước kia tiểu muội của nàng ấy vẫn hay nói với họ, bảo họ làm người tốt, đi con đường chính đạo, Trần Ánh Du đều coi như nàng nói đùa, nói năng hồ đồ.

Nhưng hôm nay, trong lòng nàng ấy lại có một cảm giác khác lạ, từ thân thể đang ôm chặt lấy mình của Trần Ánh Trừng, nàng cảm nhận được một sự run rẩy.

Lời thỉnh cầu của Trừng Trừng mong nàng ấy đừng làm chuyện xấu mãnh liệt đến vậy, dường như đang sợ hãi điều gì đó.

Là gì vậy?

Ánh mắt Trần Ánh Du tối lại, đưa tay xoa đầu nàng, an ủi cảm xúc của nàng: "Thạch Quật sắp bị tiêu diệt rồi, ta dù có ý nghĩ đó, cũng không mua được nữa."

"Ngay cả ý nghĩ làm chuyện xấu cũng không được có, phải..."

"Phải đi con đường chính đạo."

Trần Ánh Du: "Muội cũng thật là, những lời này nói cả ngàn vạn lần rồi, ta sắp thuộc lòng luôn rồi."

"Vậy tỷ tỷ cũng phải nghe lọt tai mới được." Trần Ánh Trừng tựa vào vai nàng ấy, nói: "Tỷ tỷ nếu muốn kiếm tiền, lại không hại người, ta có một kế."

Trần Ánh Du tò mò: "Nói nghe thử xem?"

"Tỷ bán thuốc tráng dương đi, từ xưa đến nay, nhu cầu thị trường thuốc tráng dương đều rất lớn, ngay cả đến tương lai cũng có rất nhiều người lén lút đi mua. Thuốc tráng dương trên thị trường hiện nay đa phần là thuốc bổ cần phải sắc, tỷ nói xem có loại viên thuốc nhỏ nào, uống vào là có tác dụng ngay không? Tai mắt của Thanh Hiết Xứ các người có mặt khắp Thanh Hà Đại Lục, đến lúc đó có thể bán qua nhiều kênh, câu quảng cáo ta cũng nghĩ giúp tỷ rồi, làm lại hùng phong... ái ái ái!"

Trần Ánh Du vừa rồi còn đang tình tỷ muội thắm thiết, giờ đã véo tai nàng, mặt mày sa sầm xách nàng lên.

"Tỷ tỷ tỷ tỷ... đau quá... hu hu... chủ ý của muội không tốt sao ái ái ái muội sai rồi muội sai rồi!"

"Muội học những thứ này từ đâu ra! Là ai dạy muội? Là Trần Chính Triệt? Hay là ai? Là Tiểu Tước sao? Là sư phụ muội?"

"Là muội xem trong sách hu hu, tỷ tỷ, tai muội đau quá!"

"Tuổi còn nhỏ không học điều tốt, toàn nghiên cứu những thứ này!"

"Muội không nghiên cứu, muội chỉ tình cờ xem được thôi!"

Trần Ánh Trừng thừa cơ thoát khỏi tay nàng, nhưng chưa chạy được hai bước, eo đã bị roi mềm quấn lấy, kéo nàng đến trước mặt Trần Ánh Du.

Trần Chính Triệt vội vã chạy khắp nơi, gần như tìm kiếm toàn bộ Thủy Hưng Thành, cuối cùng mới nhìn thấy bóng dáng Trần Ánh Trừng, không ngờ lại đúng lúc Trần Ánh Du đang dạy dỗ tiểu muội.

Trần Ánh Du ngày thường miệng độc lòng dạ tàn nhẫn, Trần Chính Triệt "chậc" một tiếng, nghe thấy tiếng tiểu muội la hét, do dự không biết có nên xuống cứu nàng không.

Nhưng Trần Ánh Du cũng không phải vô cớ hung dữ như vậy, chắc chắn là Trần Ánh Trừng đã phạm lỗi lớn gì đó.

Thôi vậy, hắn vẫn là đừng xen vào.

Trần Chính Triệt định ngự kiếm rời đi, tránh đầu sóng ngọn gió, nhưng chưa kịp đứng dậy, roi mềm của Trần Ánh Du đã quấn lấy chuôi kiếm của hắn, Trần Chính Triệt liền từ trên kiếm rơi xuống.

"Là nhị ca dạy muội."

Lo lắng Trần Ánh Du sẽ mách với cha mẹ, Trần Ánh Trừng đành phải kéo hắn xuống nước.

Trần Chính Triệt mặt mày ngơ ngác: "Cái gì?"

Lại thấy mặt Trần Ánh Du đen sì, roi dài quất về phía hắn: "Ta biết ngay mà! Huynh toàn dạy con bé những thứ bẩn thỉu này!"

"Cái gì chứ vậy trời!"

Trần Chính Triệt giơ kiếm lên đỡ, xa xa nhìn thấy Trần Ánh Trừng chắp hai tay, vái hắn lia lịa.

Xin lỗi nhị ca.

Trần Chính Triệt: "?"

Khoan đã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Từ nhỏ đến lớn bị đánh nhiều lần như vậy, đây là lần vô lý nhất.