Tạ Minh Chước cảm nhận được tình cha con chân thành, còn đánh giá cao cách Lão Khương khéo léo nói chuyện.
Ông ta không trực tiếp nói “con gái ta giỏi cưỡi bắn, có thể làm sư phụ của ngài”, mà dùng lời lẽ khẩn thiết, cầu mong một con đường cho con gái mình.
Quả nhiên sống được trong cung không phải người thường.
Tạ Minh Chước thản nhiên đáp: “Nể tình ngươi thương con, ngày mai dẫn nàng ta tới gặp ta.”
“Hạ thần tạ ơn điện hạ ban ân!”
Về đến cung hoàng tử, tắm rửa xong, luyện thêm một lát thư pháp, Tạ Minh Chước mới đi tới Càn Thanh Cung dùng bữa tối.
Nàng có nền tảng viết thư pháp bằng bút lông.
Cha nàng là hội trưởng hội mỹ thuật thành phố, giỏi vẽ tranh thủy mặc, mỗi bức tranh hoàn thành đều cần đề thơ. Nếu chữ xấu sẽ làm tranh mất giá nên những họa sĩ giỏi thường cũng biết viết chữ đẹp.
Lúc nhỏ Tạ Minh Chước từng luyện theo cha, sau này vì học hành và công việc bận rộn mà bỏ ngang, giờ luyện lại xem như vẫn thuận tay.
Đến bữa tối, năm người ngồi quanh bàn, ra lệnh cho cung nữ thái giám lui xuống.
Tạ Trường Phong mở lời trước: “Mọi người biết hôm nay ta thấy gì ở Văn Uyên Các không? Bút tích thật của Cố Khải Chi thời Đông Tấn đó! Là bản thật!”
Vẻ hưng phấn không giấu được trong lời nói.
“Đông Tấn à?” Tạ Minh Huyễn quay sang hỏi Tạ Minh Thước: “Không phải đệ bảo đây là thế giới giả tưởng sao?”
Tạ Minh Thước cuộn tay áo còn vương mực, gật gù lấy lệ: “Đúng thế, Khải Triều vốn là một triều đại hư cấu, nhưng thế giới trong sách sẽ tự khắc bổ sung lịch sử thôi. Cùng một loại văn tự, cùng một truyền thống, chẳng lẽ Tiểu Vương lại phải sáng tác ra lịch sử mới à?”
“Thế mà cũng được sao?”
“Phong cách của Tiểu Vương không cần lý lẽ.”
“Thôi được rồi, ăn cơm trước đi.” Mạnh Ỷ gọi ba cha con: “Bút tích có quý đến đâu thì lúc mất nước cũng chẳng đem theo được.”
Tạ Trường Phong: “...”
Phải rồi, lúc này đúng là không phải lúc thưởng tranh.
“Hồi nãy ở Văn Uyên Các ta còn đánh một ván cờ với Lão Xương.”
Tạ Trường Phong lại bắt đầu vênh mặt: “Không ngờ lại thắng được, ha ha, ta thắng được đại học sĩ đó!”
Bốn người còn lại: “...”
Thôi thì cứ để ông vui đi, không ai nỡ vạch trần sự thật đắng lòng đó. Ông đánh cờ dở tệ như thế, chẳng qua là được nhường thôi.
“Lão Xương còn khen Chước Chước nữa, bảo con bé trí nhớ hơn người, học hành rất chăm chỉ, bài vở đâu ra đấy.”
Mạnh Ỷ mỉm cười gắp thức ăn: “Chước Chước giỏi quá, ăn nhiều một chút.”
Tạ Minh Huyễn múc canh: “Chước Chước vất vả rồi.”
Tạ Minh Thước nhìn trái ngó phải, không chen tay gắp được gì, bèn nói: “Chờ báo của ta xuất bản, nhất định sẽ đăng trang nhất để công chúa Vinh An danh chấn tứ phương.”
“Đã nổi lắm rồi, thụt lùi lại đi.”
“Được, vậy thì nổi danh khắp kinh thành.”
Tạ Trường Phong: “Khen Chước Chước là đúng, nhưng cũng nên khen ta một câu chứ! Ta thắng cờ mà!”
“Ăn thêm ít trứng cá này.” Mạnh Ỷ múc cho chồng một muỗng lớn.
Tạ Trường Phong hoan hỉ nhận lấy: “Cảm ơn bà xã.”
Thế nhưng ông vẫn chưa chịu dừng, ăn xong trứng cá tình yêu lại mở miệng tiếp: “Lão Xương còn nói Minh Huyễn đã khai trí, không thể phụ tạo hóa của đạo tiên. Minh Thước cũng chững chạc hơn trước, chi bằng cả hai đều đến Văn Hóa Điện nghe giảng.”
Tạ Minh Thước phản ứng kịch liệt: “Lão Xương đúng là chưa chịu bỏ ý đồ mà! Con biết ngay là ông ta vẫn nhắm vào con!”
Tạ Minh Huyễn: “Cha nói ông ta nhìn thoáng chút.”