Chương 31

Tạ Minh Huyễn buột miệng: “Mệt, nhưng đâu thể để Chước Chước gánh hết?”

Tạ Minh Thước cười lớn: “Hồi trước muội ấy khởi nghiệp có kêu mệt không?”

“Không.”

“Công ty càng ngày càng lớn có kêu mệt không?”

“Không.”

“Thiết Trụ thích mấy chuyện này.”

Tạ Minh Thước khoác vai đại ca: “Cho nên ta mới nói may mà có muội ấy, không thì người khổ là ta rồi.”

Tạ Minh Huyễn nhíu mày: “Có khi nào Chước Chước mệt chỉ là không nói không?”

“…”

“Sao thế?”

Tạ Minh Thước chỉ tay: “Huynh nhìn kỹ đi, Thiết Trụ giống người đang gắng gượng học hành lắm sao?”

Trong phòng, Tạ Minh Chước ngồi thẳng lưng, đôi mắt sáng rực có thần, toàn thân toát lên một loại hứng khởi và hoài bão bừng bừng.

Giống hệt như khi cha bọn họ nhìn thấy một bức tranh thủy mặc hàng thật, như mẹ bọn họ phát hiện một vật liệu hóa học mới, như nhị đệ gặp được một tin tức chấn động quốc gia, và chính bản thân hắn đạt được bước tiến mới trong thí nghiệm vật lý.

Tạ Minh Huyễn lập tức hiểu ra.

Chước Chước có lý tưởng của riêng mình, và muội ấy đang nỗ lực vì điều đó.

“Hai vị điện hạ có muốn vào trong không?” Xương Úy vuốt râu nhìn ra ngoài cửa sổ, mỉm cười hỏi một câu.

Tạ Minh Thước giật mình: “Không không, không cần đâu.”

Nói xong chuồn lẹ.

Tạ Minh Huyễn theo sát phía sau.

“Ta muốn đến Thông chính ty, huynh theo làm gì?”

“Đến Thông chính ty làm gì?”

“Xem tấu báo.”

“Tấu báo?”

“Tờ báo chính thức do triều đình phát hành.” Tạ Minh Thước dừng bước: “Huynh còn theo ta làm gì?”

Tạ Minh Huyễn vẻ mặt vô tội: “À, ta vừa mới khai trí, nhiều việc còn chưa hiểu, rất muốn học hỏi.”

“Xì, đừng diễn mấy trò này với ta, sến lắm.”

Tạ Minh Thước rùng mình: “Thôi được rồi, đi chung đi.”

Trong lúc ba huynh muội đang khát khao tìm kiếm tri thức, Lục Liễm mang theo thánh chỉ và văn thư bổ nhiệm, khoác hành trang nhẹ, cưỡi khoái mã như sao băng lao về phía phủ Khai Phong ở Hà Nam.

Hôm qua chính lệnh kế hoạch gặt lúa đã được ban hành, tám trăm dặm khẩn cấp truyền đến ba địa phương.

Thái Nguyên thuộc Sơn Tây cách kinh sư gần một nghìn dặm, đi một ngày rưỡi là đến. Tây An thuộc Thiểm Tây hơn hai nghìn dặm, ba ngày là đủ.

Từ kinh sư đến Khai Phong thuộc Hà Nam khoảng hơn một nghìn ba trăm dặm, chỉ cần hai ngày.

Hắn xuất phát trễ hơn một ngày, đợi đến lúc đến Khai Phong thì chính lệnh đã được Bố chính sứ ty gửi tới các châu huyện.

Nông hộ sẽ có nửa tháng để thu hoạch lúa mì.

Tất nhiên đó là trong trường hợp mọi sự đều thuận lợi.

Lục Liễm vác hành trang gọn nhẹ, trừ thời gian ăn uống và ngủ nghỉ, còn lại đều vội vã lên đường. Ngày cuối thậm chí còn chạy suốt đêm, vào địa phận Khai Phong khi trời còn chưa sáng.

Thời tiết quang đãng, nhưng hắn mặc ba lớp áo mà vẫn cảm thấy từng cơn lạnh len lỏi.

Ban đầu hắn không tin lời cảnh báo tuyết rơi tháng tư, nhưng hiện tại mùa hè gần kề mà tiết trời vẫn lạnh giá khác thường, khiến hắn không khỏi hoài nghi.

Còn nửa tháng nữa mới đến giữa tháng tư, khí hậu đã khác thường như vậy, nếu cảnh báo kia là thật thì triều đình lần này đã cứu sống biết bao sinh linh nghèo khổ.

Lục Liễm ghìm ngựa đứng lại, hai bên quan đạo lác đác thôn làng, ruộng lúa mì xanh mướt đều đặn.

Nơi đây cách phủ Khai Phong không xa, tính theo thời gian thì chính lệnh hẳn đã được truyền xuống tận hộ dân.

Thế nhưng hắn lại không thấy dấu hiệu nào của kế hoạch gặt lúa được thi hành.

Việc lạ tất có nguyên do, hắn phải lập tức vào thành dò xét.