Chương 19

(2) Hốt bản: Tấm thẻ mà vua tôi thời cổ đại cầm khi ra triều đình, trên đó ghi chép các sự việc để khỏi quên.

Tạ Trường Phong thoáng tỉnh táo, phất tay áo: “Nói.”

“Thần muốn luận tội đô chỉ huy sứ Hà Nam, Tông Chấn!”

Chính điện bỗng xôn xao một thoáng rồi nhanh chóng lắng xuống, chờ xem người kia còn điều gì muốn tấu.

Ánh mắt của các đại thần đều kín đáo liếc về phía Uy Ninh Hầu Lục Bình.

Lục Bình ngoài mang tước Hầu còn là tả đô đốc của trung quân Đô Đốc Phủ, phẩm cấp chính nhất phẩm, nhìn thì chức vị cao nhưng thực quyền đã sớm không còn.

Thuở mới lập triều, tả đô đốc nắm giữ ngũ quân của Đô Đốc Phủ, nhưng về sau quyền lực bị chia cắt bởi bộ Binh. Đô Đốc Phủ dần trở thành nơi dưỡng lão cho các võ tướng khai quốc.

Mà Đô ty ở Hà Nam thuộc quyền cai quản của trung quân Đô Đốc Phủ, đương nhiên đến nay Đô Đốc Phủ cũng không thể can thiệp được nữa.

Dù đô chỉ huy sứ Hà Nam có gây ra chuyện tày đình gì cũng không dính dáng đến Đô Đốc Phủ.

Nhưng khổ nỗi Tông Chấn lại là em rể của Lục Bình!

Lục Bình khẽ rùng mình.

Hôm qua vừa mới nhận tội với công chúa và bệ hạ, sao hôm nay lại xảy ra biến cố nữa rồi?

Cái tên Tông Chấn kia lại bày trò gì hả?

Tạ Trường Phong hỏi đúng nghi hoặc trong lòng mọi người: “Ồ? Tông Chấn đã làm gì?”

“Khải tấu hoàng thượng, Tông chỉ huy sứ phớt lờ điều lệnh của bộ Binh, tự ý chiêu mộ binh mã hoành hành khắp các vệ sở. Làm loạn trị an, quấy nhiễu các châu huyện vùng Hà Nam, khiến dân tâm phẫn nộ, người dân không có ngày yên ổn!”

Cả triều nghe xong không khỏi kinh hãi.

Thế là ý gì? Tạo phản sao?

Tạ Trường Phong rất mẫn cảm với hai chữ tạo phản. Lẽ nào quân phản loạn đã manh nha thế lực rồi?

Nhưng có gì đó không ổn.

Phản quân là do nạn dân đứng lên khởi nghĩa, vậy mà ngự sử kia lại nói binh mã của Tông Chấn gây khó khăn cho bá tánh, rõ là mâu thuẫn.

Còn đang suy nghĩ thì lại có người bước ra, căm phẫn lớn tiếng: “Tông Chấn rốt cuộc ôm dã tâm gì? Chẳng lẽ còn định mượn danh trấn áp lưu dân hòng thực hiện mộng xưng vương xưng bá?”

“Liêu thị lang xin hãy thận trọng lời nói.”

Lục Bình bước ra, điềm tĩnh nói: “Việc này chưa rõ căn nguyên, xin bệ hạ hạ lệnh tra xét kỹ lưỡng.”

Người khởi xướng tấu bản là hữu thiêm đô ngự sử Tưởng Khuê thuộc Đô Sát Viện, còn người đứng ra phụ họa chính là tả thị lang bộ Binh Liêu Hải.

Liêu Hải lập tức phản bác: “Chẳng lẽ Uy Ninh Hầu lại nghi ngờ lời của Tưởng ngự sử?”

“Lời nói không bằng chứng há có thể kết tội?”

“Ai nói hạ quan không có bằng chứng?”

Tưởng Khuê thò tay vào tay áo lấy ra bản tấu trình lên bằng cả hai tay, cất giọng rành rọt: “Bệ hạ! Năm ngoái Hà Nam đại hạn, lưu dân làm loạn, Tông Chấn lấy cớ trấn áp đã tự tiện tăng binh khắp các vệ sở. Nhưng binh lực nơi đó vốn đã dư, hà tất phải mượn cớ để chiêu binh?”

Lục Bình lên tiếng: “Tưởng ngự sử đừng quên năm ngoái Bắc Địch xâm lấn biên giới, binh lực trấn Cố Nguyên thiếu hụt, bộ Binh từng điều động nhân mã từ Hà Nam chi viện. Khi ấy Tông Chấn có thượng tấu xin phép, bộ Binh cũng đã phê chuẩn.”

“Nhưng sau khi bình định lưu dân xong bộ Binh đã ra lệnh giảm binh, vậy mà Tông Chấn vẫn viện cớ cũ nhiều lần kháng chỉ không tuân. Uy Ninh Hầu chẳng lẽ vẫn muốn che chở cho em rể mình?”