Chương 16

Huống hồ mỗi con heo một năm có thể thải ra cả nghìn cân phân, riêng khoản này đã có thể đem lại lợi nhuận không nhỏ cho trại nuôi heo.

Chỉ là về sau do nhiều nguyên nhân, lợi tức của trại ngày càng suy giảm, quan phủ thu không đủ chi nên đành phải cho bỏ hoang.

Tạ Minh Chước trầm ngâm một lát mới nói: “Sáp nhập vào Thượng Lâm Uyển Giám.”

Tuy Thượng Lâm Uyển Giám là cơ quan thuộc trung ương, nhưng chức trách thực tế là quản lý sân vườn hoàng gia, dưới trướng có Lương Mục, Phiên Dục, Lâm Hành và Gia Sơ.

Đã mang hai chữ hoàng gia, tự nhiên là phục vụ cho hoàng thất.

Trại nuôi heo lần này phục vụ dân chúng kinh thành, thoạt nghe tưởng như trái với quy chế, thế nhưng trong điện không một ai mở miệng phản đối.

“Từ nay mọi việc liên quan đến trại nuôi heo, dù thuộc Thượng Lâm Uyển Giám cũng đều chỉ được bẩm báo với ta. Lục Nhị, cho ngươi ba ngày hãy lập một bản kế hoạch vận hành trại nuôi heo thật chi tiết.”

“Tội dân tuân mệnh.”

Lục Nhị lấy hết can đảm chắp tay thưa: “Tội dân xin mạn phép hỏi số heo bị tịch thu liệu có nhập vào trại nuôi heo mới hay còn có cách xử trí khác?”

Tạ Minh Chước mỉm cười hòa nhã: “Ngươi có suy nghĩ gì cứ nói.”

Uy Ninh Hầu hận không thể dùng ánh mắt chấn chỉnh con trai một trận, nhắc nhở hắn đừng hồ đồ nữa, cứ ngoan ngoãn nghe lệnh là được.

Tiếc là ánh mắt của hoàng đế cùng mọi người đều dồn cả về phía cha con bọn họ, muốn ra hiệu cũng không được.

“Tội dân cho rằng heo con giống tốt chưa trưởng thành, heo giống trưởng thành và heo nái có khả năng sinh sản cao đều có thể chuyển vào trại nuôi mới.” Lục Nhị trả lời thật lòng.

Tạ Minh Chước gật đầu đáp: “Tạm thời chưa động đến heo trong điền trang, trong vòng ba ngày ngươi đích thân chọn lựa đàn heo, chuyển đến trại nuôi heo do quan phủ quản lý.”

“Tạ ơn điện hạ!” Bốn chữ này hắn nói ra từ tận đáy lòng.

“Lĩnh mười trượng rồi về đi.”

“Vi thần cáo lui.”

“Tội dân cáo lui.”

Đã gần giờ Hợi, mí mắt Tạ Trường Phong cũng bắt đầu díp lại.

Hôm nay quả thực là một ngày kinh tâm động phách, không chỉ thân thể mỏi mệt mà tinh thần cũng vô cùng lao lực.

“Hoàng thượng có muốn nghỉ ngơi?” Ngô Sơn Thanh hạ thấp giọng.

Tạ Trường Phong liếc mắt nhìn Mạnh Ỷ và Tạ Minh Chước.

Chuyện lớn trong nhà từ trước đến nay đều do hai mẹ con bọn họ định đoạt, nhất là sau khi Tạ Minh Chước trở thành chủ tịch Tạ thì uy tín lại càng vững vàng.

Việc gì bàn với nàng thường đều được xử lý đâu ra đó.

Ở nhà ông muốn ngủ lúc nào cũng được, nhưng ở đây lại không dám tùy tiện lui về nghỉ ngơi.

Tạ Minh Chước vừa thương cha lại vừa buồn cười, bèn đứng dậy nói: “Phụ hoàng sáng mai còn phải lên triều, người và mẫu hậu nên nghỉ ngơi sớm.”

“Được, được, được.”

Mắt Tạ Trường Phong đã không mở nổi nữa nhưng vẫn ráng căn dặn: “Trời tối rồi, đường xá cũng khó đi. Lão nhị và Vinh An ở lại nghỉ ngơi trong cung hoàng tử với lão đại, mai cùng nhau vào triều.”

Lông mày Ngô Sơn Thanh khẽ động, khóe mắt liếc qua công chúa Vinh An.

Tề Vương và Tấn Vương là hoàng tử, dự triều là điều hợp tình hợp lý, nhưng công chúa xưa nay không được phép tham dự.

Chẳng lẽ hoàng thượng hồ đồ vì mệt mỏi nên nói nhầm?

Từ Càn Thanh Cung đến nơi ở của hoàng tử không tính là xa, ba người không ngồi kiệu, sóng vai bước đi trong hành lang cung điện tĩnh mịch.

Các cung nhân hầu hạ đã bị đuổi đi xa, không thể nghe được bọn họ trò chuyện.