Tạ Trường Phong triệu kiến Sở Quân cũng không tránh mặt đám cung nhân.
Lời ông vừa dứt, ngay cả Ngô Sơn Thanh cũng không khỏi sững sờ, đám cung nhân lại càng không dám tin.
Tháng tư đã là mùa hạ, sao lại có tuyết rơi giữa trời quang?
Sở Quân lúc này đang giằng co với những điều mình từng học trong đời.
Nịnh bợ là việc ông ta thuận tay làm được, nhưng đυ.ng đến sinh kế bách tính thì lại không dám nói liều.
May thay Ngô chưởng ấn phản ứng nhanh nhạy, lập tức phụ họa: “Chẳng trách khi nãy bệ hạ ăn uống không ngon miệng, hóa ra trong lòng đang lo nghĩ cho lê dân. May mà có đạo tiên sớm cảnh tỉnh, nhất định sẽ giảm thiểu tổn thất, cứu được càng nhiều sinh linh.”
Tạ Trường Phong khi nãy vẫn ăn rất ngon: “...”
Sở Quân lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “Đã có điềm báo thì tất nhiên sẽ có cách hóa giải, chỉ mong bệ hạ giữ gìn long thể, chớ để lo lắng tổn hại thân tâm.”
“Ngô chưởng ấn và Sở khanh nói rất phải.” Tạ Trường Phong khẽ than một tiếng: “Mười lăm tháng tư cũng không còn xa nữa.”
“Bệ hạ chớ nghĩ nhiều, ngày mai vào triều bàn tiếp cũng chưa muộn.”
Ngô Sơn Thanh vội chuyển đề tài: “Phải rồi, Uy Ninh Hầu và thứ tử của ngài ấy vẫn còn quỳ ở phía nam cầu Kim Thủy, không biết ý bệ hạ định xử trí thế nào?”
Tạ Trường Phong ngẩn ra: “Họ quỳ làm gì?”
Ông có từng phạt bọn họ đâu? Không có mà.
“Là tới xin tội.”
Ngô Sơn Thanh dè dặt đáp: “Đàn heo tông phải công chúa Vinh An là của thứ tử Uy Ninh Hầu nuôi ở điền trang.”
Năm người: “...”
Sự việc liên quan tới ái nữ, Tạ Trường Phong dù không muốn xử nặng cũng không tiện làm ngơ. Nhưng xử thế nào mới hợp lẽ thì ông lại chưa nghĩ ra, bèn đưa mắt nhìn sang Tạ Minh Chước.
Tạ Minh Chước điềm nhiên nói: “Gọi họ vào, ngoài ra toàn bộ tùy tùng ở cung hoàng tử vì sơ suất để Tề Vương điện hạ ngã xuống nước, phạt nửa năm bổng lộc, đánh roi mười trượng.”
Ngô Sơn Thanh hơi ngạc nhiên, nhưng thấy hoàng đế không bất mãn, ngược lại còn gật đầu lia lịa bèn cúi mình lĩnh mệnh: “Lão nô tuân chỉ.”
Trong lúc chờ cha con Uy Ninh Hầu vào điện, Tạ Minh Chước ra hiệu cho Sở Quân và đám cung nhân lui xuống.
Đèn đuốc trong Càn Thanh Cung sáng rực, soi rõ từng nét âu lo hiện trên mặt mọi người, tim nến kêu tí tách nhưng không ai bận tâm.
Tạ Minh Chước mở lời trước: “Trong truyện viết khi nghĩa quân đánh vào kinh thành, cả nhà Uy Ninh Hầu liều chết thủ thành, toàn bộ đều vì nước bỏ mình, ngay cả nữ quyến cũng không ngoại lệ.”
“Trung thần.” Tạ Trường Phong cảm khái.
Tạ Minh Chước gật đầu: “Ừm, dùng hình ảnh trung thần dũng cảm không sợ chết để làm nổi bật sự hèn yếu của nhóm pháo hôi năm người.”
Bốn người còn lại không tự chủ được đồng loạt đưa tay che mặt, tuy không phải do chính bọn họ làm nhưng vẫn thấy xấu hổ.
“Tiểu Vương rốt cuộc hận chúng ta đến mức nào?”
Tạ Minh Thước hoàn toàn không thể hiểu nổi: “Chúng ta có đào mộ tổ tiên nhà hắn chắc?”
Tạ Minh Chước tiếp lời: “Không chỉ có vậy. Sau sự cố đàn heo, công chúa vì phẫn uất mà phạt nặng thứ tử của Uy Ninh Hầu, đánh trăm roi ngay ngoài Ngọ Môn khiến hắn tàn phế nửa người. Đến khi thành bị phá, loạn quân tràn vào phủ Uy Ninh Hầu, hắn chịu nhục không nổi đã kéo lê thân thể tàn tạ liều chết với nghịch tặc.”
Mọi người lại lần nữa chìm vào trầm mặc.
Chữ nghĩa trong sách vốn vô tình, nhưng một khi hóa thành số phận người sống lại khiến lòng người kinh động không yên.