Cả nhà Tạ Minh Chước xuyên sách rồi. Phụ thân nàng là một hoàng đế mê mẩn luyện đan, bỏ bê triều chính. Mẫu thân nàng là hoàng hậu nắm quyền thao túng triều cục. Đại ca là Tề Vương cứng nhắc, ngây ngô …
Cả nhà Tạ Minh Chước xuyên sách rồi.
Phụ thân nàng là một hoàng đế mê mẩn luyện đan, bỏ bê triều chính.
Mẫu thân nàng là hoàng hậu nắm quyền thao túng triều cục.
Đại ca là Tề Vương cứng nhắc, ngây ngô như kẻ si ngốc.
Nhị ca là Tấn Vương phóng túng buông thả, không chịu ràng buộc bởi lễ nghi.
Về phần nàng lại là công chúa nổi danh kinh thành vì tính tình ngang ngược, cuối cùng chết thảm dưới loạn tiễn.
Tin tốt là cả nhà nàng đều xuyên đến thế giới này đoàn tụ bên nhau.
Tin xấu là chỉ còn ba tháng nữa là mất nước.
Là người duy nhất nắm rõ cốt truyện, nàng chủ trì một cuộc họp gia đình.
Phụ hoàng nói: “Nhường ngôi thôi.”
Mẫu hậu nói: “Chạy trốn thôi.”
Đại ca nói: “Mặc kệ đời thôi.”
Nhị ca nói: “Tới đâu hay tới đó thôi.”
Tạ Minh Chước: “Vẫn phải tự dựa vào bản thân.”
Ở sau màn trường lập mưu kế diệt trừ gian thần hại nước.
Xâm nhập hang hùm diệt bè đảng phản loạn.
Tìm hiền tài, lập quốc sách.
Dưới sự dẫn dắt của nàng, cả nhà đồng tâm hiệp lực phát huy sở trường, hóa giải nguy cơ mất nước, dựng nên thời thái bình xán lạn.
Cuối cùng được lòng muôn dân, Tạ Minh Chước bước lên ngôi đế vương.
Truyện hay quá ! Mong tg sớm ra chương mới ! Cám ơn các bạn dịch và edit nha !