Chương 6.2: Kích hoạt hệ thống chăn nuôi trồng trọt tận thế

Mua xong hết ngần ấy thứ, ông chủ nhìn cách ăn mặc của hai cha con, trông không giống dân buôn gia súc nên tò mò hỏi: "Hai người mua nhiều thế này về làm gì vậy?"

Ôn Trường Ninh cười đáp: "Tôi tính mở một cái khu du lịch sinh thái kiểu nhà vườn, cái kiểu mà vừa cho khách ăn uống vừa có thú cho họ cho ăn ấy. Mua loại đắt tiền thì không kham nổi, nên mua tạm mấy loại rẻ rẻ này thôi, dù gì trẻ con trong thành phố bây giờ có thấy mấy con này bao giờ đâu."

Ông chủ nghe xong liền gật gù: "Đúng đúng, thế thì ngần này là đủ dùng rồi!"

Nói chuyện xong, Ôn Trường Ninh nhờ ông chủ cho người phụ giúp chuyển hết lên xe. Sau đó, ông lái xe rẽ vào một khúc cua vắng người và không có camera giám sát, Ôn Thiển lập tức thu hết gia súc vào không gian, hoàn thành nhiệm vụ.

Ao cá đã về tay, hai cha con lại không ngừng nghỉ mà thẳng tiến đến chợ thủy sản để mua cá tôm.

Cá chép, cá trắm đen, cá trắm cỏ, cá quả, cá diếc, cá quế, cá vược, cá mè trắng, cá mè hoa, cá sọc vằn, loại nào cũng mua không ít. Ôn Trường Ninh trước đây chỉ nuôi cá cảnh, không rành kỹ thuật nên cứ bám theo ông chủ để hỏi han đủ thứ.

Ôn Thiển cũng đứng bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng xem gần đó còn thứ gì cần mua không. Khi ánh mắt cô dừng lại ở quầy hải sản, cô khựng lại một chút.

Vài năm nữa, toàn bộ đại dương trên thế giới sẽ bị ô nhiễm bởi nước thải hạt nhân, lúc đó đừng nói là cua biển tôm hùm, ngay cả rong biển cũng chẳng ăn được.

Ôn Trường Ninh vừa quay đầu lại đã thấy con gái rượu nhà mình đang đứng đực mặt ra trước quầy hải sản. Ông vội vàng đi tới, hỏi: "Sao thế con gái, thèm gì à? Ba mua cho."

"Không có ạ, chỉ là con thấy hơi tiếc thôi."

Ôn Thiển ghé sát vào tai Ôn Trường Ninh, thì thầm kể cho ông nghe chuyện đại dương sẽ bị ô nhiễm trong tương lai. Ôn Trường Ninh nghe xong, mày nhíu chặt lại.

Ông vốn nghĩ nhà mình ở ven biển, thiếu gì thì thiếu chứ không thể thiếu hải sản, ai ngờ lại còn có cái vụ ô nhiễm nước biển này. Ông không nhịn được văng một câu tục tĩu, rồi xoa đầu Ôn Thiển.

"Ba mua một ít về nuôi cho con!"

"Thôi ạ, không nuôi sống được đâu. Nuôi hải sản phải thay nước định kỳ, sau này làm gì có điều kiện đó."

"Thì nuôi được tới đâu hay tới đó! Lúc nào nuôi không nổi nữa thì ba chén sạch!"

Ôn Trường Ninh chẳng hề nản lòng, sải vài bước đến trước quầy hải sản, bắt chuyện với ông chủ.

Cuối cùng, ông không chỉ bao trọn toàn bộ hải sản của người ta mà còn mua luôn cả mấy cái bể kính dùng để nuôi của họ, mặt mày nghiêm túc tính toán chuyện về nhà nghiên cứu cách nuôi hải sản cho con gái.

Sau khi chi tiêu hết năm chục nghìn ở chợ thủy sản, hai cha con lái xe rời đi.

Trên đường về, Ôn Trường Ninh trò chuyện với Ôn Thiển về không gian riêng của cô. Khi biết được bên trong còn có thể trồng trọt, ông lập tức lại tìm chỗ khác để mua thêm hạt giống và cây giống.

Rau thơm, cải trắng, cà tím, cà chua, ớt, khoai tây, tỏi, hành tây, xà lách, rau diếp, cải thảo, tần ô... những loại rau củ thường thấy này, mỗi loại hạt giống ông đều lấy một trăm gói.

Táo, anh đào, chuối, mận, việt quất, dâu tây, nho, lê, đào, sơn tra... những loại cây ăn quả này thì mỗi loại lấy mười cây.

Sau khi tốn thêm ba chục nghìn nữa, hai người lại một lần nữa ghé vào chợ vật liệu xây dựng.

Họ mua mười bộ bình ắc quy năng lượng mặt trời dung lượng lớn, mười tấm pin sạc năng lượng mặt trời, hai mươi cái đèn ngủ xách tay chạy bằng năng lượng mặt trời, năm máy phát điện chạy xăng, và năm máy phát điện chạy dầu diesel.

Mấy thứ này ngốn hết hai trăm nghìn, Ôn Trường Ninh quẹt thẻ cái rẹt, rồi quay sang hỏi Ôn Thiển xem còn cần mua gì nữa không.

"Cũng tàm tạm rồi ạ, mình về trước đi ba."

Hai người về đến nhà thì Ôn Nhượng và Lý Mặc cũng vừa về tới.

Cả nhà bắt đầu báo cáo cho nhau tình hình mua sắm trong ngày.

Ôn Nhượng mua được mười cái điện thoại vệ tinh, mỗi cái giá sáu nghìn tệ. Mười cái sim điện thoại vệ tinh, mỗi cái một trăm tệ. Mỗi sim có thể đàm thoại 300 phút, nhưng sau khi kích hoạt thì chỉ có hiệu lực một năm, còn nếu không kích hoạt thì hạn sử dụng là bảy năm, thế nên anh cũng không dám mua nhiều.

Ngoài ra, anh còn nhờ bạn bè xoay xở được bốn cây cung nỏ và một nghìn mũi tên, đã hẹn ngày mai đi lấy hàng.

Còn Lý Mặc thì đã chạy qua mấy bệnh viện và nhà thuốc, tìm người quen mua được hơn mười mấy vạn tệ thuốc men thông dụng. Bà còn đi đến mấy khu chợ khá xa nhà, mỗi chợ mua năm mươi ký lạp xưởng và một trăm quả trứng gà. Bà không dám lượn lờ ở gần khu chung cư, vì toàn gặp người quen, hơn nữa còn có hàng xóm trong khu đang buôn bán ở đó. Lỡ mà tin tức bị đồn ra ngoài, đến lúc tận thế thật sự ập đến, chẳng phải đám người đó sẽ kéo hết đến nhà bà để phá cửa hay sao?

Lý Mặc nói: "Có một số loại thuốc bị hạn chế mua nên mẹ cũng không lấy được nhiều. Mẹ thấy trên mấy hiệu thuốc online vẫn còn bán, lát nữa chúng ta đặt mua thêm trên mạng."

Ôn Thiển cười gật đầu đồng ý. Cả nhà cùng nhau hành động, hiệu suất đúng là cao thật.

Mọi người liền lôi điện thoại ra, mỗi người tự đặt hàng, tất cả đều chọn giao hàng vào ngày hôm sau.

Ôn Thiển sau khi mua thuốc xong lại đặt thêm một vạn miếng dán giữ nhiệt. Thứ này mà dùng khi ra ngoài trời vào những ngày cực hàn thì đúng là bảo bối. Một gói có mười miếng, cô đặt mỗi cửa hàng 50 gói, địa chỉ giao hàng thì điền đến các trạm chuyển phát thông minh ở những khu chung cư lân cận. Các trạm này bây giờ đều hoạt động tự phục vụ 24/7, chỉ cần bạn không lấy nhầm đồ của người khác thì sẽ chẳng bao giờ có ai đi kiểm tra camera xem bạn đã lấy bao nhiêu kiện hàng, vô cùng tiện lợi và nhanh chóng.