Mẹ từng là bác sĩ, mẹ biết rõ nhất một khi xảy ra dịch bệnh thì nên dùng những loại thuốc nào, vì vậy mẹ phải nhanh chóng mua về một ít thuốc thông dụng và các loại thuốc cần thiết đó. Không cần lo lắng về vấn đề hạn sử dụng, không gian của chúng ta có thể bảo quản vĩnh viễn trạng thái nguyên bản của mọi thứ khi được cho vào."
Nghe được lời này, trên mặt Lý Mặc cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm.
Tuy những chuyện này đối với một người ở tuổi của bà mà nói thì thật sự quá kỳ quái, quả thực là chuyện hoang đường.
Hôm nay, bà cũng đã không dưới một lần tự hỏi liệu mình có đang nằm mơ không, nhưng cuối cùng bà vẫn lựa chọn tin tưởng lời con gái nói.
Thà rằng đặt cược cả gia sản này, bà cũng không muốn con gái phải thiếu thốn bất cứ thứ gì giữa thời tận thế. Coi như là chiều theo con gái mà nổi điên một lần.
Tiền bạc sau này có thể kiếm lại, nhưng con gái thì chỉ có một!
"Mẹ, con còn muốn mẹ giúp con xác định vị trí kho thuốc của các bệnh viện và trạm phòng chống dịch bệnh. Những loại thuốc chúng ta có thể mua được trên thị trường chỉ là số ít, còn một vài loại thuốc quý hiếm như thuốc gây mê, vắc-xin thì chúng ta không thể tiếp cận được.
Đợi đến đêm cuối cùng trước khi tận thế ập đến, khi bên ngoài bắt đầu hỗn loạn, con muốn đến những nơi đó để vơ vét hết thuốc về.
Còn có cả dụng cụ phòng mổ con cũng muốn kiếm về một bộ, để phòng trường hợp lỡ sau này có người bị thương, mẹ là một bác sĩ ngoại khoa cũng có thể tùy thời "ra trận"."
"Được, mẹ biết rồi, ngày mai mẹ sẽ đi mua thuốc." Lý Mặc vui vẻ nhận lời.
Bầu không khí vẫn có chút nặng nề, Ôn Nhượng bèn mở ti vi lên.
Ôn Thiển đã cất chiếc ti vi trong phòng khách của cô vào không gian từ sáng, nên Ôn Nhượng liền mang chiếc ở nhà bên cạnh qua.
Ti vi vừa hay đang chiếu kênh tin tức địa phương, và bản tin đang phát chính là về vụ mấy ông bác chết trên con đường nhỏ tối qua.
Cả nhà xem một cách chăm chú lạ thường, sau đó lại tiếp tục bàn về chủ đề xác sống.
Ôn Nhượng hỏi: "Bị cắn bao lâu thì sẽ biến dị?"
Ôn Thiển đáp: "Giai đoạn đầu vi-rút chưa tiến hóa, cần khoảng ba đến bảy ngày. Về sau thì lợi hại hơn, chỉ mười giây thôi."
Ôn Nhượng: "Cách xử lý chúng chỉ có thể giống như trong phim, là bắn vào đầu?"
Ôn Thiển: "Đúng vậy, phải bắn nát đầu, những bộ phận khác đều vô dụng."
Ôn Nhượng "chậc" một tiếng, có chút phiền não.
"Súng ống thì chúng ta không kiếm được rồi, có kiếm được cũng không thể nào luyện thành xạ thủ ngay được. Anh phải nghĩ cách kiếm ít cung nỏ và mũi tên mới được."
"Sẽ kiếm được thôi, sau này càng lúc càng loạn, sẽ có người mang ra bán. Hơn nữa lúc tận thế mới bắt đầu, em cũng có thể tranh thủ lúc hỗn loạn để kiếm vài cái về phòng thân. Cung nỏ cũng là một lựa chọn tốt, ngoài ra…"
Ôn Thiển quay đầu nhìn về phía Ôn Trường Ninh nãy giờ vẫn im lặng.
Ôn Trường Ninh xuất thân từ nông thôn, lúc trẻ tính tình khá nóng nảy. Khi còn đẩy xe bán hoa quả ngoài đường, ông khó tránh khỏi xảy ra xô xát với người khác.
Hơn nữa, bản thân ông cũng rất thích các loại đao kiếm. Cho đến tận bây giờ, dưới gối của ông vẫn luôn có một cây mã tấu, để phòng khi có kẻ bắt cóc xông vào nhà thì có cái mà dùng.
"Bố, bố có cách nào kiếm được mấy thanh đao tốt một chút không? Món này dùng để chém xác sống thì sướиɠ phải biết."
Mắt Ôn Trường Ninh lập tức sáng rực lên.
"Có chứ! Con chờ đấy, ngày mai bố đi kiếm cho con! Không không, liên lạc ngay bây giờ!"
"Càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng tốt, tốt nhất là hàng có sẵn để chúng ta có thể lấy được trong vòng một tuần. Tận thế có thể ập đến sớm hơn dự tính bất cứ lúc nào, chúng ta phải luôn trong tư thế sẵn sàng."
"Rõ!"
Ôn Trường Ninh cầm điện thoại đứng dậy đi sang phòng bên cạnh để liên lạc. Lý Mặc nhìn bóng lưng của ông, bất đắc dĩ cười lắc đầu.
"Con mà nói đến mấy thứ này thì bố con có mệt cũng hóa khỏe, còn vui nữa là đằng khác. Ông ấy vẫn luôn thích múa đao múa kiếm, con cũng biết đấy, ngay cả bây giờ ngày nào ở nhà xem phim, cũng toàn xem mấy phim đánh đấm chém gϊếŧ thôi."
Lời của Lý Mặc đã nhắc nhở Ôn Thiển.
Cô phải chuẩn bị thêm vài cái ổ cứng di động, tải về một ít phim điện ảnh, phim bộ, hoạt hình, chương trình giải trí, để dành sau này buồn chán thì xem.
Bố cô thích thể loại võ thuật, mẹ cô thích thể loại cung đấu, còn cô và Ôn Nhượng thì sở thích khá giống nhau, từ hoạt hình, kinh dị đến rùng rợn, thể loại nào cũng xem được.
"Anh, anh có quen ai bán ổ cứng không? Em định đi mua vài cái, tranh thủ lúc còn mạng, tải về ít thứ hay ho?"
"Bao lâu thì mất mạng?"
"Chậm nhất là ba tháng sau tận thế. Thời gian đầu mọi người đều ảo tưởng rằng có thể kiểm soát được tình hình, nhưng về sau tốc độ tiến hóa của xác sống ngày càng nhanh, ngay cả trong quân đội cũng thất thủ. Mạng internet cũng vì các nguyên nhân nhân tạo hoặc tự nhiên mà bị cắt đứt hoàn toàn."
"Đi, chúng ta đi lấy hàng ngay bây giờ."
Ôn Nhượng là người của hành động. Anh vừa nói vừa cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, cúi đầu tìm danh bạ trong điện thoại.
Anh làm trong ngành phần mềm, nên quả thật có quen không ít người bán các thiết bị điện tử này.
Lý Mặc lo lắng nhìn hai anh em rời đi, không nhịn được dặn dò: "Ôn Nhượng, chăm sóc em gái cẩn thận đấy!"