"Con không có." Ôn Thiển nắm lấy tay bà, vẻ mặt nghiêm túc: "Mẹ chuẩn bị xong chưa ạ?"
Lý Mặc nhìn con gái, chần chừ gật đầu. Giây tiếp theo, cả hai mẹ con biến mất ngay tại chỗ.
"!!!"
Ôn Nhượng hít một hơi lạnh, còn Ôn Trường Ninh thì mặt biến sắc, lảo đảo lùi về sau hai bước.
"Ôn Nhượng, mẹ và em gái con đâu rồi?"
---
Bên trong không gian, Lý Mặc nhìn khung cảnh xa lạ đột ngột hiện ra trước mắt mà sợ đến run người.
[Ting! Liên kết thông tin người nhà!]
Ôn Thiển nghe thấy tiếng hệ thống, nhìn vào giao diện xuất hiện trước mặt mình. Trên đó ghi lại rõ ràng toàn bộ thông tin của Lý Mặc, nhưng bà thì hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ nội dung gì.
[Tên: Lý Mặc.
Giới tính: Nữ.
Tuổi: 47.
Chiều cao: 1m63.
Nhóm máu: B.
Nghề nghiệp: Cựu bác sĩ ngoại khoa.
Quan hệ: Mẹ - con.
Độ trung thành: Vĩnh viễn không phản bội.]
Ôn Thiển lướt qua toàn bộ nội dung trên giao diện, nhanh chóng ấn vào nút liên kết và phát hiện hệ thống lại đưa ra một thông báo nữa.
[Thành viên chỉ có thể ra vào cùng chủ không gian. Chủ không gian có thể tùy ý hủy liên kết với bất kỳ thành viên nào. Sau khi thành viên rời khỏi hệ thống, mọi ký ức về không gian sẽ hoàn toàn biến mất.]
Đây đúng là một kỹ năng bá đạo mà!
Ôn Thiển khẽ cười, đóng giao diện lại.
"Mẹ, chúng ta ra ngoài thôi, ở lâu quá bố với anh sẽ lo lắng đấy."
Lý Mặc vừa đi một vòng quanh căn nhà gạch nhỏ, quả nhiên nhìn thấy những món đồ đã biến mất trong nhà.
Bà ngơ ngác gật đầu, nắm chặt tay Ôn Thiển, hai mẹ con cùng rời khỏi không gian.
"Bây giờ, mọi người tin chưa ạ?"
Ôn Thiển đỡ Lý Mặc ngồi xuống mép giường, rồi quay lại nhìn Ôn Nhượng và Ôn Trường Ninh.
Vẻ mặt hai người đã vô cùng khó coi. Sau một hồi im lặng, Ôn Nhượng trầm giọng hỏi: "Còn bao lâu nữa thì đến tận thế?"
"Một tháng, nhưng tình hình có thể thay đổi, có thể sẽ đến sớm hơn bất cứ lúc nào. Anh, anh còn nhớ bộ phim xác sống mà hồi trước anh cho em xem không?"
"Ừ, tận thế sẽ giống như vậy à?"
"Không, còn đáng sợ hơn thế nhiều."
Căn phòng chìm vào im lặng, không ai nói thêm lời nào. Vài phút sau, Ôn Nhượng gọi điện về công ty xin nghỉ phép.
Anh vừa hoàn thành một dự án lớn, đã bận rộn suốt hơn một năm qua, nên số ngày nghỉ đông cộng với nghỉ phép bù đã tích lũy được gần ba tháng.
Hiện tại đang là giai đoạn chuyển giao dự án khá nhàn rỗi, hơn nữa anh lại là người phụ trách chính của dự án trước, nên công ty nhanh chóng phê duyệt. Họ bảo anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe, sau đó lại quay về làm việc.
Cúp điện thoại, Ôn Nhượng nhìn về phía Ôn Thiển.
"Nói đi, chúng ta cần chuẩn bị những gì."
Ôn Trường Ninh và Lý Mặc cũng ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm túc chờ Ôn Thiển lên tiếng.
Ôn Thiển nhìn phản ứng của họ, một luồng hơi ấm chảy qua tim.
Họ luôn như vậy, cưng chiều cô vô điều kiện, và cũng tin tưởng cô vô điều kiện.
"Ba năm đầu của tận thế, thời tiết sẽ vô cùng khắc nghiệt. Tuy vẫn có bốn mùa rõ ràng, nhưng mùa hè nhiệt độ cao nhất có thể lên tới sáu bảy mươi độ, còn mùa đông thì lại là âm sáu bảy mươi độ. Hơn nữa còn mất nước, mất điện, xác sống thì đầy rẫy khắp nơi. Vì vậy, việc đầu tiên chúng ta cần làm là tích trữ thật nhiều lương thực, quần áo và thuốc men."
Ôn Nhượng đăm chiêu gật đầu: "Nhưng trong ba năm đầu, kẻ thù lớn nhất của chúng ta có lẽ không phải là xác sống, đúng không?"
"Vâng." Ôn Thiển gật đầu: "Là con người."
Lương thực khan hiếm, bản chất con người mới lộ rõ.
Kiếp trước, những người hàng xóm đó đã trèo từ thang thoát hiểm lên tầng thượng, rồi từ mái nhà nhảy sang sân thượng nhà cô, chiếm lấy nhà của họ, cướp đi thức ăn rồi đuổi cả nhà cô ra ngoài.
Ôn Thiển kể lại cho họ nghe chuyện đã xảy ra, sắc mặt cả ba người dần trở nên lạnh lẽo.
"Ôn Nhượng, đi, chúng ta ra chợ vật liệu xây dựng ngay bây giờ!"
Ôn Trường Ninh đập bàn đứng dậy. Vốn là một tiểu thương đi lên từ tầng lớp dưới đáy xã hội, dù tính tình đã ôn hòa đi nhiều từ khi có con gái, nhưng ông tuyệt đối không cho phép người khác cưỡi lên đầu lên cổ mà bắt nạt!
Lần này, tới một đứa ông chém một đứa! Đứa nào không sợ chết thì cứ việc tới!
"Bố, chuyện trên sân thượng cứ để con lo. Bố với mẹ ra chợ đi, mấy thứ như thịt thà, rau củ quả, con với Thiển Thiển không rành, không phân biệt được đâu là đồ tươi ngon, phải nhờ bố mẹ đi mua mới được."
Ôn Nhượng đề nghị.
"Chúng ta cứ chia nhau ra hành động, như vậy sẽ nhanh hơn một chút."
"Được, cứ quyết định vậy đi! Mình đi thôi bà nó, về thay bộ quần áo rồi ra ngoài!"
Ôn Trường Ninh kéo Lý Mặc đứng dậy. Khi đã đi xa, Ôn Thiển vẫn còn nghe thấy tiếng ông lầm bầm chửi.
"Dám bắt nạt con gái rượu của lão, lão đây xử hết chúng mày!"
Ôn Nhượng đợi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất mới quay lại nhìn Ôn Thiển.
Hai anh em nhìn nhau, Ôn Nhượng tiếp tục hỏi những điều anh còn thắc mắc: "Tận thế kéo dài bao nhiêu năm?"
"Em không biết, nhưng cứ theo tình hình lúc đó thì trong vòng 20 năm cũng chưa kết thúc nổi đâu."
Ít nhất là cho đến lúc cô chết, tận thế vẫn chưa kết thúc, mà đó đã là năm thứ mười lăm rồi.
Cổ họng Ôn Nhượng khẽ chuyển động, anh lại hỏi: "Vậy còn em, em đã một mình bao nhiêu năm?"
Ôn Thiển không ngờ anh sẽ hỏi câu này.
Ôn Nhượng là người thông minh, nhớ lại phản ứng của Ôn Thiển khi vừa gặp lại họ, cộng thêm cái không gian bí ẩn của em ấy, anh đã đoán ra được phần nào.
Chắc hẳn em ấy đã rất lâu không được gặp họ.
Hơn nữa, ánh mắt của em ấy… dù cho đã cố tỏ ra bình thường trước mặt mọi người, anh vẫn dễ dàng nhận ra. Ánh mắt ấy chỉ có thể có được sau khi đã trải qua sinh tử, vừa sắc bén lại vừa kiên cường.