Chương 2.1: Liên kết người nhà vào không gian

Ôn Thiển đứng sững tại chỗ.

Người khác cũng có thể vào đây sao?!

Ôn Thiển lập tức xoay người ra khỏi không gian, định sang nhà bên cạnh tìm người.

Cô đang ở trong một căn hộ áp mái thông tầng, tổng diện tích sinh hoạt trên dưới là 300 mét vuông, phía trước còn có một sân vườn rộng cả trăm mét vuông, với thiết kế một thang máy cho một căn hộ.

Mà căn hộ áp mái ở tòa nhà kế bên, chính là nơi bố mẹ và anh trai cô ở.

Chỗ hai sân thượng nối liền nhau có một bức tường thấp chỉ cao khoảng 1 mét 5, không phải tường chịu lực, nên đã được đập đi để thay bằng một cánh cổng sắt nhỏ.

Nhờ vậy mà ngày nào Ôn Thiển cũng có thể về nhà ăn cơm, mà vẫn có không gian sống độc lập của riêng mình.

"Thiển Thiển, con tỉnh rồi à? Mẹ làm bánh bao nhân thịt bò với cháo kê mà con thích ăn này, vẫn còn nóng hổi đấy, con ăn xong rồi ngủ tiếp nhé?… Á!!!"

Trên cầu thang, Lý Mặc định gọi Ôn Thiển ăn sáng thì trông thấy phòng khách trống không, bà sợ đến mức mặt mày trắng bệch.

Nhà có trộm?

Bà vội vàng chạy xuống lầu, nhìn thấy con gái vừa đẩy cửa phòng bước ra, nước mắt liền tuôn rơi.

"Con không sao chứ? Mau để mẹ xem nào!"

Lý Mặc xoay Ôn Thiển hai vòng, sau khi xác nhận cô không bị gì mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghe thấy tiếng hét của Lý Mặc, Ôn Trường Ninh và Ôn Nhượng ở nhà bên cũng vội vã chạy sang. Nhìn thấy phòng khách bị dọn sạch không, họ cũng kinh hãi không kém.

"Bố, mẹ, anh."

Giọng Ôn Thiển run rẩy. Cô không nhớ đã bao nhiêu năm rồi chưa được gặp lại họ.

Kiếp trước, tất cả họ đều chết để bảo vệ cô, cuối cùng chỉ còn lại một mình cô gắng gượng thêm mười năm nữa.

Cho đến khi trận động đất kinh hoàng ấy xảy ra, đưa cô một lần nữa quay trở về nơi này.

Cô lao vào lòng Lý Mặc, ôm chầm lấy bà mà khóc trong hạnh phúc.

Lý Mặc tưởng con gái bị trộm dọa sợ nên vội vàng lên tiếng dỗ dành.

Hai người đàn ông to lớn bên cạnh thì luống cuống chân tay. Một người muốn ôm con gái, một người muốn xoa đầu em gái, nhưng ngại ngùng nên chẳng ai dám hành động.

Sau mười năm đơn độc vật lộn giữa tận thế, Ôn Thiển đã sớm quên mất cảm giác khóc là gì.

Không có bố mẹ và anh trai che chở, nhà bị chiếm, lương thực bị cướp. Cô phải lang thang khắp nơi, vừa phải tìm cách sinh tồn, vừa phải né tránh những gã đàn ông khốn nạn luôn tìm cách giở trò đồϊ ҍạϊ với cô.

Cuối cùng, khi không còn đường lui, cô đã bị dồn đến bước đường phải gϊếŧ người.

Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai. Từ chỗ run tay lúc ban đầu cho đến khi lòng dạ sắt đá, số người chết dưới tay cô ngày một nhiều, và những kẻ dám trêu chọc cô cũng ngày một ít đi.

Cuối cùng, cô đã trở thành Nữ Diêm La khiến người khác nghe danh đã sợ mất mật.

Ôn Thiển ngẩng đầu nhìn Lý Mặc đang ở ngay trước mắt, lau khô nước mắt rồi nở một nụ cười nhạt, nhẹ giọng trấn an: "Mẹ, mẹ đừng lo, nhà mình không có trộm đâu, con cũng ổn mà."

"Không có trộm thì chuyện này là sao? Thiển Thiển đừng sợ, tối nay về ngủ với mẹ."

Lý Mặc nói xong liền quay người, đấm thùm thụp vào người Ôn Trường Ninh.

"Đều tại ông cả! Mua cho con gái cái cửa gì mà để trộm vào dễ như bỡn vậy!"

"Lỗi của tôi, lỗi của tôi, là tôi không tốt!"

Ôn Trường Ninh cau mày gật đầu lia lịa. Lúc trước ông từ bỏ việc mua biệt thự cũng vì lo không an toàn, không ngờ chọn căn hộ áp mái thông tầng này mà vẫn gặp phải trộm.

Lát nữa ông sẽ cho người lắp ngay một cái hàng rào điện lên cửa! Xem đứa nào còn dám cạy cửa nhà ông!

Ôn Thiển vội nói: "Thật sự không phải trộm đâu ạ, đồ đạc là do con dọn đi đấy."

Ôn Thiển ngăn Ôn Nhượng đang định gọi điện báo cảnh sát lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn ba người trước mắt rồi hỏi: "Bố, mẹ, anh, mọi người có tin con không?"

Cả ba người không hiểu tại sao cô lại đột nhiên hỏi vậy. Sau khi nhìn nhau, họ đều không chút do dự mà đồng loạt gật đầu.

"Vậy nếu con nói, tận thế sắp ập đến rồi, mọi người còn tin không?"

Ôn Nhượng hỏi: "Em gặp ác mộng à?"

"Không có." Ôn Thiển lấy điện thoại ra, mở đoạn video quay tối qua: "Mọi người xem cái này đi."

Ba người cùng ghé đầu vào xem, vẻ mặt mỗi người mỗi khác.

Ôn Trường Ninh nhận xét: "Mấy ông già này đánh nhau hăng thật đấy, thảo nào sáng nay tôi nghe thấy tiếng xe cảnh sát với xe cứu thương."

Lý Mặc nói: "Ngày nào họ cũng đánh bài ở đó, tuổi cao tính nóng, khó tránh khỏi va chạm."

Ôn Nhượng kết luận: "Cái này không nói lên được điều gì cả."

"Vậy nếu con nói, con có không gian thì sao?"

Ôn Thiển và Ôn Nhượng nhìn thẳng vào mắt nhau. Hai người kém nhau năm tuổi, từ nhỏ Ôn Thiển gần như đều do một tay Ôn Nhượng chăm sóc.

Ngày trước, Lý Mặc là bác sĩ ngoại khoa, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi ở bệnh viện, về đến nhà thường đã rất khuya.

Còn Ôn Trường Ninh thì làm kinh doanh, khởi đầu từ việc bán hoa quả, sau đó mở nhà hàng, rồi lại làm trong ngành giáo dục.

Công việc kinh doanh của ông khá đa dạng, tuy tiền kiếm được ngày càng nhiều nhưng người cũng ngày càng bận rộn.

Mãi sau này khi điều kiện gia đình khá giả hơn, Lý Mặc mới nghỉ việc ở bệnh viện để chuyên tâm ở nhà chăm sóc hai con, tình hình mới dần tốt lên.

Trước đó, Ôn Thiển vẫn luôn là cái đuôi nhỏ của Ôn Nhượng.

Quần áo là anh giặt, cơm là anh đút, game là anh dắt đi chơi, mà trốn học cũng là anh dẫn đi cùng.

Vì vậy, hai anh em thân thiết với nhau nhất.

"Mẹ, con nói trước với mẹ một chuyện nhé. Lát nữa con sẽ đưa mẹ đến một nơi, mẹ sẽ đột nhiên xuất hiện ở đó, còn bố và anh cũng sẽ đột nhiên biến mất, mẹ đừng sợ nhé."

Lý Mặc đưa tay lên sờ trán Ôn Thiển: "Con bé này sốt rồi à?"