Xe chạy đến nơi, lần này Ôn Thiển không vội vàng đưa Ôn Nhượng vào không gian. Cô tìm một chỗ rồi thu xe vào không gian, hai anh em bung dù đi vào bệnh viện.
Nơi này cũng bị cúp điện do sấm sét, nhưng nguồn điện dự phòng của bệnh viện có thể khởi động trong vòng mười giây và vận hành liên tục hơn 96 tiếng, cho nên về cơ bản cũng không bị ảnh hưởng gì lớn.
Đi thang máy lên đến tầng có phòng phẫu thuật, bên ngoài lúc này vẫn còn có người nhà đang chờ. Ôn Thiển và Ôn Nhượng liếc nhìn nhau, rồi nghe thấy tiếng hét thất thanh từ bên trong vọng ra.
"A!!!"
Những tiếng kêu chói tai liên tiếp vang lên, làm Ôn Thiển lập tức cảnh giác.
Chẳng lẽ là...?!
Mấy vị bác sĩ hoảng hốt chạy tán loạn từ trong phòng phẫu thuật ra, quần áo và khẩu trang trên mặt họ dính đầy máu tươi, vừa chạy vừa la hét: "Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát! Bệnh nhân đột nhiên phát điên cắn chết viện trưởng Tần rồi!"
Ôn Thiển nghe thấy vậy liền theo phản xạ đưa tay ra định tóm Ôn Nhượng, nhưng bị anh né được.
"Em mà dám ném anh vào đó, anh sẽ bẻ gãy tay em." Ôn Nhượng nghiêm túc nhìn Ôn Thiển. "Bây giờ hẳn là giai đoạn mà lực tấn công của mấy thứ quái quỷ đó yếu nhất. Nếu ngay cả bây giờ mà anh còn sợ chúng, vậy sau này khi chúng biến dị, anh sẽ sống thế nào?"
Anh không thể cứ mãi sống dưới sự bảo vệ của em gái. Ngược lại, anh cần phải trở nên mạnh mẽ để bảo vệ cô.
Ôn Thiển bị anh nói cho cứng họng, vì anh nói không sai. Giai đoạn đầu của tận thế chính là lúc sức chiến đấu của xác sống yếu nhất.
Ôn Thiển nghiến răng: "Vậy anh đi sát vào, nấp sau lưng em."
Ôn Nhượng khịt mũi cười, gật đầu một cách hờ hững.
Ôn Thiển đi trước đẩy cửa, tiến vào hành lang phòng phẫu thuật.
Thứ đang lao về phía cô chính là con xác sống vốn là bệnh nhân vừa được phẫu thuật lúc nãy. Hắn là một công nhân xây dựng, tối nay vì cơn bão đột ngột mà bị một thanh thép bị gió thổi bay đâm vào bụng, nên được đưa đến đây để cấp cứu.
Ôn Thiển nhìn đôi mắt trắng dã và những cử động cứng nhắc của hắn, biết hắn đã bị lây nhiễm, không còn cứu được nữa. Cô lập tức lấy thanh Đao Đường từ trong không gian ra. Chỉ bằng một nhát vung đao, đầu của con xác sống đã rơi xuống đất.
Ôn Nhượng đứng sau lưng Ôn Thiển, dù đã có chuẩn bị tâm lý, anh vẫn bị cảnh tượng gây sốc trước mắt làm cho phải lùi lại một bước.
Em gái anh, đã gϊếŧ người... không đúng, đã gϊếŧ một con xác sống. Hơn nữa, động tác cực kỳ thành thục, không có bất kỳ sự sợ hãi hay do dự nào.
Ôn Thiển quay đầu lại nhìn Ôn Nhượng đang thất thần, không nói gì, rồi xoay người đi vào một phòng phẫu thuật chưa bị ô nhiễm. Cô thu gom ba bộ dụng cụ và thiết bị phẫu thuật. Lúc trở ra, trông Ôn Nhượng đã bình tĩnh lại không ít.
Anh nhìn Ôn Thiển với vẻ mặt vô cảm, nói: "Lấy cho anh một cây gậy bóng chày."
Ôn Thiển lấy đồ từ không gian ra ném cho anh, hai người chạy về phía phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).
Các tầng lầu của bệnh viện liên tục phát ra những tiếng la hét, ngay cả khu nhà xác cũng có động tĩnh. Nơi này đã âm thầm trở thành địa điểm đầu tiên thất thủ khi tận thế bắt đầu.
Ôn Thiển lấy đi các thiết bị giám sát trong phòng chăm sóc đặc biệt, rồi lại nhanh chóng chạy đến kho thuốc của bệnh viện. Kho thuốc lúc này đã hết giờ làm việc, cửa chính khóa chặt.
Ôn Thiển thấy vậy, như thể đã đoán trước được, liền tiến lên bẻ khóa. Ôn Nhượng vốn tưởng cô chỉ đùa, ai ngờ chỉ mất khoảng mười giây, cánh cửa đã được mở ra.
Xông vào trong, thu hết tất cả kệ hàng và thuốc men vào không gian, Ôn Thiển kéo Ôn Nhượng chạy ra ngoài bệnh viện. Dọc đường đi, họ còn gặp phải mấy con xác sống khác. Giống như ở phòng phẫu thuật, Ôn Thiển cứ giơ tay chém xuống, không cho chúng bất kỳ cơ hội nào để làm càn trước mặt mình, và cũng không cho Ôn Nhượng ở phía sau có cơ hội nào để ra tay.
"A!!! Gϊếŧ người!!!"
Có người ở gần đó thấy Ôn Thiển chém đầu xác sống, sợ đến mức hét lên thất thanh.
Ôn Thiển mặc kệ họ, tranh thủ thời gian lao ra cổng chính bệnh viện. Toàn bộ bệnh viện đã thất thủ, lối ra của bãi đỗ xe càng lúc càng hỗn loạn. May mà lúc vào Ôn Thiển đã thu xe vào không gian. Cô đội mưa kéo Ôn Nhượng chạy đến một con hẻm không có camera gần đó, rồi mới lấy xe ra.
Ôn Nhượng im lặng lái xe, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Ôn Thiển đang ngồi ở ghế phụ.
Ôn Thiển cũng không nói một lời. Nếu có thể, cô cũng không muốn để anh phát hiện ra mình đã trở nên máu lạnh và tàn nhẫn như vậy quá sớm. Trong lòng anh, chắc chắn anh sẽ thích con người trước đây của cô hơn, phải không?
Không ai lại đi thích một Nữ Diêm Vương gϊếŧ người không chớp mắt cả.
Ôn Thiển tự giễu cười, bình tĩnh chấp nhận hiện thực.
"Anh cứ lái xe về trước đi, em còn có việc phải làm."
"Anh đi cùng em." Ôn Nhượng dứt khoát từ chối. "Vừa rồi có bị thương không?"
"Không có."
Yết hầu Ôn Nhượng khẽ trượt. Anh lại quay đầu nhìn Ôn Thiển.
"Anh có hơi sợ, nhưng không phải là sợ em. Em biết đấy, có những cảnh tượng, xem trên TV và xem tại hiện trường hoàn toàn khác nhau. Mặc dù anh đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng... mấy thứ đó vẫn quá ghê tởm, anh cần một chút thời gian để thích ứng."
Ôn Nhượng nhớ lại dáng vẻ hiên ngang khi Ôn Thiển vung đao diệt xác sống lúc nãy, anh thở dài một hơi, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Anh cười cái gì?" Ôn Thiển phát hiện anh đang cười, không nhịn được hỏi.
"Cười em gái anh sao mà ngầu bá cháy thế. Nếu lúc nãy mà để cho thằng họ Trương dưới lầu nhìn thấy, chắc nó sợ tè ra quần luôn quá?"
Ôn Thiển tưởng tượng ra cảnh Trương Tử Dương tè ra quần, tâm trạng cũng bất giác tốt lên.
Trên đường về nhà, Ôn Thiển lại ghé qua trạm phòng dịch và hai trung tâm thương mại lớn, quét sạch mọi vật tư có thể thấy bên trong. Cả những cửa hàng chuyên bán rượu và thuốc lá ven đường, cô cũng quét sạch khoảng mười mấy cái.