Chương 11.1: Bắt gian tại trận

Hệ thống: [Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ trang bị nông trại. Phần thưởng: Một suất thành viên trồng trọt tại nông trại!]

Giọng nói của hệ thống lại một lần nữa vang lên. Ôn Thiển nghe xong liền khẽ cười thành tiếng.

Ba cô chính là người được trời chọn để trồng trọt đây mà, chạy đâu cho thoát!

Ôn Thiển nói tin tốt này cho Ôn Nhượng, anh nghe xong cũng vui mừng khôn xiết. Cứ như vậy, cả nhà bốn người bọn họ đều đã có thể ra vào không gian!

Hai anh em lái xe trở về. Khi đi ngang qua tiệm gạo và khu chợ, họ lại mua thêm 250kg gạo và bột mì, cùng 100kg thịt bò. Khi về gần đến thành phố, Ôn Thiển đột nhiên phát hiện ra một nơi tuyệt vời!

"Anh, anh nhìn xem, có phải chỗ đó là kho chứa hàng của mấy sàn thương mại điện tử lớn và siêu thị không?"

Ôn Nhượng tìm một chỗ an toàn để dừng xe, nhìn theo hướng Ôn Thiển chỉ, sau đó lại mở bản đồ ra xem xét.

"Chắc là không sai đâu, nhưng biện pháp an ninh ở nơi đó chắc chắn rất nghiêm ngặt, không vào được."

"Không vào được cũng phải vào. Đợi đến khi tận thế ập đến sẽ có mưa to kéo dài cả tháng, lúc đó dù có cơ hội đến đây thì phần lớn đồ đạc bên trong cũng bị ngâm hỏng hết rồi, thà để cho chúng ta còn hơn."

"Mưa liên tục cả tháng?"

Ôn Nhượng kinh ngạc. Tân Thành là một thành phố vùng núi, có người ở trên núi thì tự nhiên cũng có người ở dưới chân núi. Lượng mưa mùa hè ở thành phố này không nhiều, nhưng thỉnh thoảng có một trận mưa lớn là y như rằng sẽ có khu dân cư và xe cộ bị ngập.

Nếu mưa liên tục cả tháng, vậy thì...

Ôn Thiển tựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, mưa liên tục cả tháng, ngày đêm không ngớt. Khu biệt thự ở dưới lầu nhà chúng ta đều bị ngập, ngay cả tòa nhà của mình cũng ngập đến tầng năm."

Ôn Nhượng nhớ lại mấy hôm trước Ôn Thiển có nói, ba năm đầu của tận thế thường xuyên có lũ lụt, nhưng không ảnh hưởng đến nhà "của cô".

Là nhà "của cô", chứ không phải khu chung cư "của họ". Chi tiết này rất quan trọng.

Ôn Nhượng im lặng một lúc. Sau khi tiêu hóa xong thông tin này, anh khởi động xe, lái về hướng khu kho chứa hàng.

Ban ngày trời sáng chang chang, hai người chắc chắn không thể hành động quá lộ liễu. Họ chỉ lái xe vòng quanh con đường bên ngoài một vòng để Ôn Thiển ghi nhớ địa hình ở đây rồi rời đi.

Về đến nhà, Ôn Trường Ninh đã mua chó về. Ông mua bốn con chó chăn cừu Đức, hai đực hai cái, nhưng tất cả đều còn là cún con.

Tiểu Bạch ngửi thấy mùi chó cũng tò mò mò đến. Khi thấy bốn đứa nhóc con kia, nó cảm thấy thế giới này thật chẳng đáng sống.

*Tốt lắm con sen, không những thiến tao mà còn dám có chó bên ngoài đúng không? Hết yêu rồi chứ gì? Tình cảm phai nhạt rồi chứ gì!?*

Lúc Ôn Thiển cảm nhận được có điều không ổn, cô đang ôm một con cún trong lòng vuốt ve. Cô muộn màng cảm nhận được sát khí, liền từ từ quay đầu lại, và bắt gặp ngay vẻ mặt của "chính cung nương nương" đi bắt gian tại trận của Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch không kêu một tiếng nào, chỉ lặng lẽ ngồi xổm ở đó, mắt không chớp nhìn cô chằm chằm. Một bộ dạng "Để tôi xem cô giải thích thế nào", dọa cho Ôn Thiển theo phản xạ có điều kiện mà ném vội con cún đi.

Cún con thì làm sao hiểu được những chuyện đời phức tạp của loài mèo, đột nhiên bị rời khỏi vòng tay chủ nhân nên rất không quen, bèn rên ư ử rồi cọ cọ vào chân Ôn Thiển, đòi được bế tiếp.

"Bạch à, mẹ xin thề, sự việc không phải như con nghĩ đâu."

Ôn Thiển không dám chậm trễ, vội vàng chạy đến trước mặt Tiểu Bạch ngồi xổm xuống.

"Bọn nó đều là đàn em mẹ sắp xếp cho con. Sau này có việc gì nặng nhọc, bẩn thỉu cứ giao hết cho bọn nó. Đợi đến khi có rắc rối mà bọn nó không giải quyết được thì con hãy ra tay, như vậy mới thể hiện được sự lợi hại của con chứ, đúng không?"

Tiểu Bạch: "Meo meo meo meo meo!" (Đồ tra nữ, bố mà tin mày á!)

Ôn Thiển ở bên này đang cố gắng dỗ dành, thì bốn con cún con cũng vẫy đuôi chạy tới, vây quanh Tiểu Bạch. Tiểu Bạch dùng một móng vuốt xua chúng nó đi, chúng nó lại lon ton chạy về, ra sức lấy lòng để được lại gần. Cứ như vậy qua lại mấy lần, Tiểu Bạch cuối cùng cũng mặc kệ chúng nó. Nó cao ngạo dựng thẳng đuôi, đi lên sân thượng phơi nắng. Mấy con cún con vui vẻ lẽo đẽo theo sau, như thể đã xác định sau này sẽ đi theo nó.

Ôn Thiển thấy đám cún con biết điều đi lấy lòng đại ca, cũng vô cùng cao hứng. Bởi vì đội quân chiến sủng của cô đã mở rộng, hệ thống lại thưởng cho cô!

Hệ thống: [Ting! Đội quân chiến sủng đã mở rộng, phần thưởng: một hố cát tự nhiên!]

Ôn Thiển lập tức vào không gian xem xét, quả nhiên phát hiện một cái hố cực lớn kích thước 2x4 mét, bên trong đã được phủ kín cát mèo, trông không khác gì loại cô mua ở siêu thị. Hơn nữa! Bên cạnh hố cát còn có một cái bồn cầu xổm có vòi xả nước! Vừa nhìn là biết để tiện cho các "con sen" kịp thời dọn dẹp hố cát!

Đây là cái không gian thần tiên gì thế này! Cũng quá là cưng chiều chủ nhân rồi đi!

Ôn Thiển vui vẻ xoay một vòng, vội vàng ra khỏi không gian, cùng cả nhà đặt tên cho đám cún con. Mọi người bàn bạc một lúc, cuối cùng con cún của Ôn Thiển được đặt tên là "Tiểu Hắc", của Ôn Nhượng là "Tiểu Lục", của Lý Mặc là "Bối Bối", còn của Ôn Trường Ninh thì là "Đại Tráng".

Bên này vừa đặt tên xong, bên hệ thống liền cập nhật thông tin ngay lập tức.

Tiếp đó, Ôn Thiển lại đưa Ôn Trường Ninh vào không gian, liên kết thông tin của ông.

[

Tên: Ôn Trường Ninh.

Giới tính: Nam.

Tuổi: 48.

Chiều cao: 1m78.

Nhóm máu: B.

Nghề nghiệp: Thương nhân.

Quan hệ: Cha con.

Độ trung thành: Vĩnh viễn không phản bội.