Chương 10: Cả nhà đều có thể ra vào không gian!

Tiểu Bạch: "Meo!" (Ngon thì nhào vô!)

Ôn Thiển nhìn hành động hộ chủ của Tiểu Bạch mà không khỏi buồn cười. Cô mở cửa xe, gọi: "Tiểu Bạch, đi thôi!"

Tiểu Bạch quay người nhảy tót lên ghế phụ. Ôn Thiển liếc nhìn Trương Tử Dương đang muốn đuổi theo nhưng lại không dám, nụ cười trên môi cô biến mất, thay vào đó là giọng nói lạnh lùng: "Đi tiêm phòng đi, hết bao nhiêu tiền thì báo tôi, tôi chuyển khoản cho."

Nói xong, cô lái xe đi thẳng.

Ra khỏi khu chung cư, Ôn Thiển tìm được một bệnh viện thú cưng, lập tức đăng ký cho Tiểu Bạch một gói dịch vụ trọn gói bao gồm tắm rửa, tẩy giun và triệt sản.

Tiểu Bạch ban đầu còn chưa nhận ra đây là đâu, đến khi bị nhân viên ôm vào trong, nhìn thấy đám đồng loại, nó muốn chạy trốn cũng không kịp nữa rồi.

Tiểu Bạch: "Meo meo meo meo meo!?" (Ngươi có biết làm người không hả! Gặp lại lần nữa mà vẫn đòi thiến tao là sao!?)

Ôn Thiển giả vờ không nghe thấy nó đang chửi mình, xoa xoa đầu nó, nhỏ giọng dỗ dành: "Thiến là tốt rồi, một lần cho xong. Nếu không sau này muốn tìm cho mày một cô bạn gái cũng khó."

Triệt sản không phải là một cuộc phẫu thuật lớn. Ôn Thiển chi thêm tiền, và được sắp xếp làm ngay lập tức. Tiểu Bạch không phản kháng quá dữ dội, chỉ là nó chửi bậy suốt cả quá trình, cả bệnh viện đều có thể nghe thấy tiếng gào thét của nó.

Khi Tiểu Bạch từ phòng phẫu thuật ra, Ôn Thiển lại nghe thấy giọng nói của hệ thống.

Hệ thống: [Ting! Kích hoạt hệ thống chiến sủng tận thế!]

[

Tên: Tiểu Bạch.

Tuổi: 2.

Giới tính: Đực (?).

]

Ôn Thiển nhìn dấu chấm hỏi trên giao diện mà suýt nữa bật cười thành tiếng. May mà lúc này Tiểu Bạch đang mê man nên không nhìn thấy, nếu không thì chắc chắn nó sẽ xù lông lên mất!

Thanh toán tiền xong, Ôn Thiển xách l*иg mèo lên xe, rồi quay đầu đi thẳng đến siêu thị. Cô phải tích trữ thức ăn cho Tiểu Bạch! Tích trữ pate! Tích trữ cá khô! Tích trữ cát mèo!

---

11 giờ đêm, Ôn Thiển nhận được điện thoại của Ôn Nhượng, hỏi cô đang ở đâu và có cần anh đến đón không. Ôn Thiển lúc này đã ở dưới lầu, nói mình sắp về đến nhà, Ôn Nhượng lúc này mới yên tâm cúp máy.

Ôn Thiển xách l*иg Tiểu Bạch về nhà một cách vui vẻ. Sau một buổi tối bận rộn, cô đã tích trữ được một tấn thức ăn cho mèo, một nghìn túi cát mèo loại 6kg, hơn 500 thùng pate, còn cá khô thì không đếm xuể.

Ôn Nhượng và ba mẹ đều đang ngồi trên sô pha. Ôn Thiển chưa về, họ cũng không ngủ được. Thấy Ôn Thiển ôm con mèo vào nhà, Ôn Nhượng nhướng mày cười nói: "Thằng công tử bột vô dụng thích ăn bám ở dưới lầu đã lên méc chúng ta rồi đấy, nói là bị con mèo hoang em nhặt về cào."

"Vâng." Ôn Thiển cười thừa nhận. "Hắn nên thấy may mắn vì bây giờ Tiểu Bạch vẫn chưa biến dị, nếu không thì một cú vả của nó thôi là đầu hắn đã chuyển nhà rồi."

Ôn Nhượng sửng sốt: "Động vật cũng có thể biến dị sao?"

"Kiếp trước là như vậy, Tiểu Bạch nhà ta đã biến dị, trông uy phong như một con sư tử lớn vậy!"

Cho nên, cô không chỉ phải tích trữ thức ăn cho mèo, mà ngày mai còn phải ra ngoài tích thêm thật nhiều thịt cho nó nữa!

Ôn Nhượng nghe thấy vậy liền tỉnh cả ngủ, quay đầu nhìn Ôn Trường Ninh: "Ba, con muốn nuôi chó."

Ôn Trường Ninh: "Triển ngay! Ba cũng muốn!"

---

Một đêm trôi qua, sáng hôm sau, Ôn Trường Ninh ra ngoài mua chó, Lý Mặc đi chợ mua thịt và rau củ, còn Ôn Thiển và Ôn Nhượng thì đi gặp chủ xưởng máy móc nông nghiệp đã hẹn hôm qua.

Đối phương không ngờ người đến lại là hai người trẻ tuổi, không khỏi ngây người ra, không hiểu họ mua những thứ này để làm gì.

Ôn Nhượng đáp: "Nhà cháu có thầu không ít đất, định mở một cái nông trại ạ."

Ông chủ bừng tỉnh ngộ, gật gật đầu. À, là thanh niên khởi nghiệp! Thế là ông liền dẫn họ đi xem sản phẩm.

Ôn Thiển đối với những thứ này hoàn toàn không biết gì, nhưng lại không ngờ Ôn Nhượng có thể cùng ông chủ đối đáp trôi chảy, không giống một tay mơ chút nào. Cô không nhịn được nhỏ giọng hỏi: "Anh học đại học ngành nông nghiệp à?"

Ôn Nhượng quay đầu nhìn cô, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Tối qua anh tra tài liệu đấy, em tưởng anh cũng như em à?"

"..." Em thì sao chứ, em cũng rất lợi hại mà!

Đi theo sau Ôn Nhượng như một đứa vô dụng, Ôn Thiển bắt đầu suy nghĩ xem nên tích trữ xăng và dầu diesel như thế nào. Về lý thuyết, cô có thể lấy dầu từ trạm xăng, nhưng sau khi vào không gian rồi thì lấy gì để chứa?

Ngay lúc cô đang đăm chiêu, Ôn Nhượng đã thỏa thuận xong với ông chủ.

Máy thu hoạch, máy cày, máy gieo hạt, máy bơm nước, máy tưới tiêu, máy nghiền thức ăn gia súc, máy cắt cỏ khô, máy bóc vỏ ngô, máy tuốt hạt ngô, máy xay xát lúa gạo... hai anh em mua một lèo mười cái máy, tốn hết mười mấy vạn.

Sau khi giao dịch thành công, ông chủ vui vẻ hỏi họ muốn giao hàng đến đâu.

Ôn Thiển đáp: "Bọn cháu sẽ lái xe dẫn đường ở phía trước, chú cứ cho người giao hàng đến đầu làng là được. Các chú đổ thêm ít dầu vào xe giúp bọn cháu, người của bọn cháu sẽ đến lái về, cũng là để chạy thử luôn."

Ông chủ vội vàng cho công nhân chất hàng lên xe, đi theo hai vị khách hàng trẻ tuổi đầy triển vọng.

Ôn Nhượng lái xe đến vùng nông thôn nơi ông bà ngoại cô từng ở. Bây giờ trong làng cơ bản đã không còn ai, nếu có thì cũng là những người già lớn tuổi. Người trẻ không ai muốn ở lại làng, họ hoặc là lên thành phố mua nhà, hoặc là đi ra ngoài làm thuê.

Tài xế và công nhân dỡ máy móc xuống xong liền rời đi ngay. Không cần họ phải làm thêm việc gì, họ mừng ra mặt.

Ôn Thiển đợi họ đi xa rồi mới thu hết máy móc vào không gian, sau đó dẫn Ôn Nhượng vào xem thử. Đúng như cô đã dự đoán, không gian vẫn đang mở rộng, nhưng tốc độ đã chậm lại, rõ ràng tỷ lệ quy đổi đã không còn là một nghìn tệ một mét vuông nữa.