Chương 9.2: Kích hoạt hệ thống phòng ngự tận thế

Ôn Thiển vội vàng kéo Ôn Nhượng lại. Trong nháy mắt, cả hai đã ở trong không gian.

Cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi làm tim Ôn Nhượng đập thình thịch. Anh đứng sững tại chỗ một lúc để hoàn hồn, rồi mới nhìn ngó xung quanh.

"Đây là... không gian của em?"

"Đúng vậy, để em liên kết thông tin của anh trước, rồi anh cứ đi dạo tùy ý."

Trên giao diện mà Ôn Nhượng không nhìn thấy, thông tin cá nhân của anh đã hiện ra đầy đủ.

[

Tên: Ôn Nhượng.

Giới tính: Nam.

Tuổi: 24.

Chiều cao: 1m85.

Nhóm máu: B.

Nghề nghiệp: Lập trình viên.

Quan hệ: Anh em.

Độ trung thành: Vĩnh viễn không phản bội.

]

Ôn Thiển nhanh chóng liên kết thông tin của anh, sau đó đi tìm anh. Ôn Nhượng đang ở trong biệt thự. Khi phát hiện ra cô em gái đã bố trí sẵn phòng ngủ cho mọi người, anh hài lòng gật gù.

Được, cũng còn có chút lương tâm, không bắt anh ở chuồng chó.

"Cũng không tệ lắm đúng không?" Ôn Thiển tựa vào khung cửa nhìn anh, chỉ vào chiếc giường của anh. "Giường điện đấy, trị giá hơn bốn vạn tệ lận!"

"Không tồi." Ôn Nhượng đi tới, búng nhẹ vào trán cô. "Chuyện không gian đừng để người ngoài biết, nếu không anh xử đẹp em ngay."

"Yên tâm đi, em biết mà."

Ôn Thiển còn hiểu rõ sự hiểm ác của tận thế hơn anh.

Ôn Nhượng vừa thử một chút, nếu không có Ôn Thiển dẫn đi, một mình anh không thể rời khỏi đây, có lẽ muốn vào cũng phải như vậy. Điều này cũng có nghĩa là không ai có thể qua mặt em gái anh để vào đây trộm đồ rồi an toàn rời đi. Chuyện này làm anh thở phào nhẹ nhõm. Nếu không thì cô nhóc này cực cực khổ khổ tích trữ nhiều vật tư như vậy, lỡ bị người khác cuỗm đi mất, chắc sẽ khóc đến chết mất.

---

Ôn Nhượng không nỡ để Ôn Thiển làm nông, dù rằng anh cũng chưa từng làm việc này bao giờ. Nhưng anh vẫn đi giúp cô trồng trọt, trừ việc nhổ cỏ. Hai anh em đều cảm thấy mảnh đất này sau này chắc chắn sẽ ngày càng lớn, thế là tâm đầu ý hợp, quyết định ra khỏi không gian để đi mua máy gieo hạt, máy bơm nước, máy thu hoạch, máy nghiền, và cả máy xay xát lúa gạo.

Hai người bận rộn một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một nhà xưởng sản xuất máy móc nông nghiệp tại địa phương. Họ gọi điện hẹn thời gian gặp mặt vào ngày hôm sau. Sau đó, Ôn Nhượng tiếp tục đi lắp đặt thiết bị giám sát, còn Ôn Thiển thì quyết định ra ngoài thêm một chuyến nữa.

Cô luôn có một dự cảm không lành, cảm giác như tận thế thật sự sắp đến sớm hơn dự kiến.

---

Ngồi thang máy xuống hầm gara, Ôn Thiển không ngờ lại chạm mặt Trương Tử Dương ở tầng dưới. Hắn vừa đi phía trước vừa gọi điện thoại, hoàn toàn không phát hiện ra sự xuất hiện của Ôn Thiển.

Trương Tử Dương: "Tớ đã nói là họp lớp nhất định sẽ đi! Mà còn dẫn theo bạn gái nữa! Thế này mà cậu còn không tin à?... Bạn gái tớ là ai á? Là Ôn Thiển chứ ai! Nếu không thì còn có thể là ai được... Ha ha, đúng là em ấy khó tán thật, nhưng cũng phải xem ai là người tán chứ. Tớ quyết định rồi, tốt nghiệp đại học là đi đăng ký kết hôn với em ấy luôn... Tớ vừa đẹp trai nhà lại có điều kiện, em ấy có gì mà không đồng ý, con gái sớm muộn gì chẳng phải lấy chồng?"

Ôn Thiển đi theo sau, cố nén lại ham muốn đá bay hắn một cước, và lẳng lặng bật điện thoại lên ghi âm.

Trương Tử Dương: "Đúng vậy, bọn tớ sẽ lái xe đi... Xe gì á? Thì là chiếc Cayenne chứ gì. Tớ đã nói với em ấy rồi, đợi thêm hai năm nữa kết hôn thì chiếc xe đó sẽ để cho tớ đi làm... Cũng tàm tạm, nhưng nói thật nhé, tớ cũng không ưng chiếc xe đó lắm đâu. Tớ định sau này sẽ bảo ba vợ tương lai mua cho tớ một chiếc G-Wagon... Ừ, là chiếc mà anh trai em ấy đang đi đấy, nhưng nghe nói là anh ta tự mua."

Ôn Thiển khịt mũi cười, cái bàn tính này gõ cũng vang thật đấy.

Trương Tử Dương không hề hay biết có người ở sau lưng, vẫn tiếp tục chém gió tung trời. Mãi cho đến khi ánh mắt Ôn Thiển lướt qua hắn, thấy một con mèo hoang màu trắng đang nằm trên nóc xe của mình, cô liền kích động kêu lên.

"Tiểu Bạch!"

Ôn Thiển vội vàng chạy tới.

Thật sự là Tiểu Bạch sao?

Trương Tử Dương bị tiếng kêu của cô làm giật mình, vội tìm một lý do để cúp điện thoại. Hắn nhìn Ôn Thiển chạy đến bên chiếc xe, đón lấy một con mèo bẩn thỉu từ trên nóc xe nhảy xuống, liền vội la lên: "Ôn Thiển, cậu mau ném nó đi! Mèo bẩn lắm! Cậu không được nuôi mèo, nếu không sau này sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con đấy!"

Ôn Thiển đếch thèm nghe hắn nói nhảm. Cô cẩn thận kiểm tra con mèo trong lòng, và khi xác định nó chính là Tiểu Bạch, mắt cô liền đỏ hoe.

Tiểu Bạch là một con mèo hoang lông dài có hai màu mắt khác nhau, một bên màu vàng, một bên màu đỏ, trông cực kỳ xinh đẹp. Nhưng nó không phải là một "bình hoa di động", ở khu vực lân cận này có thể nói là nó đã đánh khắp các bãi rác không có đối thủ.

Kiếp trước, Ôn Thiển chính là đã tận mắt chứng kiến nó một mình chấp ba mà vẫn đại thắng, từ đó mới nảy sinh hứng thú với nó. Cô thử dùng miếng cá khô vừa mới mua về để dụ dỗ, không tài nào ngờ được nó lại thật sự đi theo cô về nhà. Ngay cả sau này khi tận thế ập đến, cô không còn cá khô để cho nó ăn, nó vẫn luôn ở bên cạnh cô không rời.

Tiểu Bạch dụi dụi vào lòng cô, liên tục kêu "meo meo" như thể đang muốn nói điều gì đó.

Khi Trương Tử Dương vừa thò đầu lại gần, nó đột nhiên dừng ngay hành động làm nũng, đạp lên cánh tay Ôn Thiển rồi phi thân qua, tặng cho Trương Tử Dương một cú cào ngay mặt.

Trên mặt Trương Tử Dương bị cào ra ba vệt máu, hắn đau đến "oaoa" lên một tiếng, vừa ôm mặt vừa nhìn con mèo hoang đang chực chờ lao tới một lần nữa, buông lời đe dọa: "Mẹ nó, tao nhất định sẽ gϊếŧ mày!"