Chương 9.1: Kích hoạt hệ thống phòng ngự tận thế

"Vậy không gian của con có trồng được dược liệu không?"

"Về lý thuyết thì là được, nhưng con chưa trồng bao giờ, cho nên..."

"Không sao, để mẹ lo. Ai, sớm biết thế này thì ngày trước đã nghe lời ông ngoại, theo ông học hỏi thêm chút đỉnh."

"Bây giờ cũng chưa muộn mà mẹ. Huống chi chúng ta đã chuẩn bị trước rồi. Để mấy nữa con kiếm vài bộ thiết bị y tế về, nếu có thể điều trị bằng Tây y thì hiệu quả vẫn nhanh hơn."

Lý Mặc gật đầu tán thành. Trước đây bà chọn học Tây y cũng vì cảm thấy Đông y có tác dụng quá chậm.

---

Sau một ngày đi càn quét hàng hóa bên ngoài, đến tối về nhà, Ôn Trường Ninh đã lấy được món đồ mà Ôn Thiển muốn.

Nhìn năm thanh Đao Đường trên ghế sô pha, Ôn Thiển mừng rỡ nhào tới.

"Nhiều vậy ba!"

Cô còn tưởng xoay xở được một thanh đã là giỏi lắm rồi!

Ôn Trường Ninh ngồi bên cạnh, nhìn vẻ mặt vui sướиɠ của con gái, đắc ý vắt chéo chân: "Cái này người ta gọi là có tiền mua tiên cũng được!"

Bốn chục nghìn tệ một thanh đao, năm thanh là tròn hai trăm nghìn.

Có điều trên đường về, ông cứ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đột nhiên bị cảnh sát giao thông kiểm tra xe, nếu họ thấy thứ này thì khó mà giải thích cho được.

Có vũ khí trong tay, lòng Ôn Thiển cũng tự tin hơn hẳn.

Mấy ngày tiếp theo, cả nhà vẫn như mọi ngày ra ngoài càn quét hàng hóa. Ôn Thiển kiếm về mấy bộ thiết bị tập gym, dự định để Ôn Nhượng và mọi người rèn luyện sức khỏe. Ôn Nhượng thì mua mười chiếc thuyền xung kích, cùng với thuyền cao su, áo phao và các vật dụng khác. Ôn Thiển không hỏi giá bao nhiêu, chỉ biết là lúc ném đồ vào không gian, nó lại mở rộng ra một khoảng trông thấy bằng mắt thường.

Bận rộn suốt một tuần, cuối cùng cũng đến ngày lắp đặt phòng kính trên sân thượng.

Ôn Thiển đi theo giám sát, nhìn thấy Ôn Nhượng một tay lo liệu toàn bộ việc đo đạc kích thước, thiết kế thành phẩm, cô không nhịn được thầm khen anh trai mình một câu: "Đỉnh của chóp!"

Lúc Ôn Nhượng nói muốn lắp phòng kính và lưới an toàn kim cương, cô cứ ngỡ lưới sẽ được lắp bên ngoài lớp kính, vì thông thường người ta đều thiết kế như vậy.

Nhưng cô không ngờ, anh lại cho bên thi công lắp lưới ở bên trong.

Ôn Thiển ghé sát vào người Ôn Nhượng, thì thầm hỏi: "Sao lưới kim cương lại lắp ở bên trong ạ?"

Ôn Nhượng đáp như thể đó là điều hiển nhiên: "Trước đây em nói sau này thời tiết sẽ rất khắc nghiệt, anh sợ có mưa axit hay gì đó sẽ ăn mòn lưới."

Ôn Thiển không nói gì, nhưng Ôn Nhượng nhìn biểu cảm của cô là biết mình đã đoán đúng.

Ôn Thiển thầm thở dài. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng anh trai cô đúng là thông minh từ nhỏ đến lớn, nếu không thì đã chẳng được tuyển thẳng vào học ở cái Học viện Kỹ thuật Dạy nghề Ngũ Đạo Khẩu danh giá đó.

Tiếng động thi công nhanh chóng thu hút sự chú ý của ban quản lý và bảo vệ khu chung cư. Bảo vệ gọi điện cho Ôn Trường Ninh, nói rằng đây là xây dựng trái phép và không được làm. Ôn Trường Ninh trong lòng thì chửi thề, nhưng ngoài mặt vẫn cười tủm tỉm đáp lại: "Thế thì cứ để hàng xóm đi mà báo cáo, chờ họ báo cáo thành công thì tôi dỡ. Cậu không cần khó xử, cậu cũng đi báo cáo luôn đi!"

Anh bảo vệ ngớ người ra khi nghe cúp máy, nhất thời không hiểu thái độ của đối phương là tốt hay xấu. Hết cách, anh đành phải làm theo lời Ôn Trường Ninh. Nhưng chuyện báo cáo này cần có thời gian, đi hết một lượt quy trình thì ít nhất cũng phải mất hơn nửa tháng mới có kết quả xác thực. Đến lúc đó có còn ai đến để quản lý chuyện này hay không, thì chưa chắc.

---

Mất hơn nửa ngày, phòng kính cũng được lắp đặt xong.

Phần mái được lắp rèm che nắng dạng tổ ong có thể điều khiển bằng tay. Mặt phía nam được thiết kế thành mấy cánh cửa kính lùa để tiện cho việc thông gió, tản nhiệt vào mùa hè. Đồng thời, ở phía cửa sổ có thể mở được còn được trang bị thêm lưới chống muỗi bằng kim cương có độ thông thoáng cao. Chỉ cần mở cửa sổ ra, kéo từ khe trên khung cửa xuống là có thể lôi tấm lưới ra khỏi hộp, sau đó cố định ở khung dưới là xong.

Để có được cái thiết kế nho nhỏ này, Ôn Nhượng đã phải chi thêm một vạn tệ.

Ôn Thiển hài lòng ngắm nhìn phòng kính sau khi hoàn thành. Đội ngũ thi công chân trước vừa mới ra khỏi cửa, chân sau, giọng nói của hệ thống đã lâu không xuất hiện lại vang lên trong đầu cô.

Hệ thống: [Ting! Kích hoạt hệ thống phòng ngự tận thế!]

Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp phòng ngự. Phần thưởng: Hệ thống phòng ngự được nâng cấp, nhiệt độ trong không gian được giữ không đổi, một suất dành cho "Chuyên viên Kỹ thuật"!]

Nâng cấp phòng ngự? Nhiệt độ không đổi? Suất cho chuyên viên kỹ thuật?

Ôn Thiển ngẩn người, còn chưa hiểu chuyên viên kỹ thuật từ đâu ra thì đã thấy phòng kính vừa mới lắp xong đã xảy ra biến đổi.

Độ dày của kính đã thay đổi, đạt đến cấp độ chống đạn chuyên nghiệp. Hơn nữa, giờ đây chỉ có thể từ bên trong nhìn ra ngoài, còn bên ngoài thì không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong.

Không chỉ có kính của phòng kính, mà ngay cả cửa sổ ban đầu trong nhà cũng đều được nâng cấp theo.

"Vãi chưởng!"

Giọng của Ôn Nhượng vang lên từ phía cửa chính. Anh rất hiếm khi văng tục, nên Ôn Thiển nghe thấy liền vội vàng chạy qua, còn tưởng anh đã xảy ra chuyện gì.

"Chuyện quái gì thế này?"

Ôn Nhượng thấy cô thì chỉ vào cửa chính của nhà. Anh đang định lấy thiết bị giám sát ra để lắp đặt thì cánh cửa đột nhiên biến thành một bộ dạng khác, làm anh giật cả mình.

Ôn Thiển nhìn cánh cửa nhà mình biến thành cửa thoát hiểm cấp độ chống bạo động của ngân hàng, không nhịn được mà bật cười. Cô lại nhìn món đồ trong tay Ôn Nhượng, rồi muộn màng nhận ra.

Chuyên viên Kỹ thuật... hẳn là đang nói đến anh trai mình rồi?