"Nhưng lúc đó con chưa nói cho hai người biết, kẻ chủ mưu chính là cái nhà ở tầng dưới."
"Ban đầu, Hứa Nghiên lên nhà mình xin ăn, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói rằng nhà bà ta không còn gì ăn, sắp chết đói đến nơi. Chúng ta nghĩ "bán anh em xa mua láng giềng gần", sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, biết đâu có thể cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này. Nhưng người ta lại không nghĩ như vậy."
Ôn Thiển nhớ lại những trò bẩn của nhà họ Trương, nở một nụ cười lạnh lẽo.
"Ngày đầu tiên chúng ta cho, ngày thứ hai chúng ta cũng cho. Nhưng đến ngày thứ ba, nhà ta thật sự không còn lương thực dự trữ, hơn nữa cũng cảm thấy thái độ của nhà họ có vấn đề, nên đã từ chối. Kết quả là Hứa Nghiên quay đầu đi rêu rao trong nhóm chat của khu chung cư, nói nhà chúng ta có một đống vật tư mà lại chọn thấy chết không cứu. Chuyện này đã chọc giận không ít hàng xóm lúc đó đang đói lả đi, khiến họ nổi điên lên, sau đó kéo bè kéo lũ tấn công nhà chúng ta. Lúc đó chúng ta không có sự chuẩn bị nào, bọn họ lại đông người, vừa phá cửa vừa đập vỡ cửa sổ. Sau khi xông vào, họ cướp sạch chút lương thực cuối cùng của nhà ta. Nhưng cái nhà ở tầng dưới vẫn chưa thỏa mãn, vì họ đã nhắm vào hai căn hộ này của chúng ta từ lâu rồi. Hơn nữa, lúc đó nhà họ rõ ràng vẫn còn cả tạ gạo nhưng không nỡ ăn, căn bản không phải là cùng đường bí lối mới đến nhà ta xin ăn."
Ôn Thiển kể lại chuyện đã xảy ra với giọng điệu thản nhiên đến đáng sợ, khiến Ôn Trường Ninh tức đến độ văng tục ngay tại chỗ.
"Mẹ kiếp! Trông thì ra dáng con người, hóa ra lại là một lũ súc sinh! Tao đã sớm nhìn ra cái nhà dưới lầu chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi, thằng con trai mặt xấu như ma chê quỷ hờn mà còn ảo tưởng, ngày nào cũng tơ tưởng đến con gái tao!"
Sắc mặt Lý Mặc cũng vô cùng khó coi. Bà im lặng một lúc rồi hỏi Ôn Trường Ninh: "Ông Ôn, hôm qua ông liên hệ mua đao, bên kia nói sao rồi? Khi nào thì lấy được?"
"Ngày mai! Sáng mai ngủ dậy tôi đi lấy đao liền! Đến lúc đó thằng nào dám bén mảng đến nhà chúng ta gây sự, ông đây xiên chết hết bọn nó!"
Ôn Trường Ninh tức đến thở hồng hộc, chỉ muốn lao xuống nhà dưới ăn thua đủ với lũ khốn đó ngay lập tức.
Ôn Nhượng lại có phản ứng bình tĩnh hơn, nhưng sát khí trong mắt thì không hề thua kém chút nào.
Ôn Thiển nói: "Con kể cho mọi người chuyện này không phải để mọi người tức giận, mà chỉ để tiêm cho mọi người một liều vắc-xin tinh thần thôi. Tận thế ập đến, tất cả mọi người đều biến thành kẻ ác. Chúng ta mềm lòng thì người khác sẽ nổi sát tâm, cho nên chúng ta bắt buộc phải chuẩn bị trước."
"Ừ ừ, con gái nói đúng!" Ôn Trường Ninh gật đầu lia lịa, rồi ôm điện thoại đi ra một góc, bắt đầu nghiên cứu xem còn có thể xoay xở thêm được loại vũ khí phòng thân nào nữa không.
Ôn Nhượng quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Ôn Thiển và hỏi: "Không gian của em còn chứa được bao nhiêu đồ? Có giới hạn không?"
"Tạm thời thì về cơ bản, cứ mỗi một nghìn tệ vật tư sẽ mở rộng được một mét vuông không gian. Hiện tại ngoài căn biệt thự một nghìn mét vuông ra, còn có thêm một mẫu đất canh tác và khoảng ba nghìn ba trăm mét vuông đất trống, chắc là sau này sẽ còn tăng thêm nữa."
Ôn Thiển không hề giấu giếm, vì cô vốn đã định sẽ cho cả nhà vào không gian.
"Không gian sẽ thỉnh thoảng giao nhiệm vụ cho em. Hiện tại em mới chỉ có một suất cho người nhà, nhưng nếu đã mở ra tiền lệ này thì chắc chắn sau này sẽ có thêm. Đến lúc đó anh và ba đều có thể vào xem bên trong thế nào."
"Được, anh biết rồi." Ôn Nhượng cũng không khách sáo. "Đến lúc đó anh cũng được mở mang tầm mắt, xem cái biệt thự to bự đó trông ra làm sao."
---
Một đêm trôi qua, sáng sớm ăn sáng xong, Ôn Trường Ninh ra ngoài đi nhận đao, còn Ôn Nhượng thì không biết đã đi đâu.
"Thiển Thiển, con đi với mẹ một chuyến về nhà ông bà ngoại nhé. Mẹ muốn đi dọn những di vật họ để lại về."
Ông ngoại của Ôn Thiển trước đây là một ông thầy thuốc Đông y già, ông bà qua đời vì một vụ tai nạn xe hơi, để lại không ít sách thuốc và dược liệu. Ông vốn định để con gái kế thừa gia nghiệp, ai ngờ Lý Mặc lại tự ý đi học Tây y, suýt chút nữa làm ông tức chết. Sau này, ông lại chuyển mục tiêu sang Ôn Nhượng và Ôn Thiển, nhưng Ôn Nhượng từ nhỏ đã không có hứng thú với phương diện đó, còn Ôn Thiển thì...
Từ nhỏ cô đã bị anh trai dắt đi xem đủ thứ phim truyền hình liên quan đến pháp y như "Tẩy Oan Lục", "Đại Tống Đề Hình Quan", "Pháp Y Tần Minh", "Thức Cốt Tầm Tung"... Anh trai cô quyết tâm muốn bồi dưỡng cô thành một nữ pháp y xuất sắc.
Cuối cùng, vào năm Ôn Thiển mười tuổi, Ôn Nhượng đã bị Lý Mặc vừa tan ca ở bệnh viện về bắt quả tang, đánh cho một trận tơi bời. Kể từ đó, anh không dám tiêm nhiễm vào đầu em gái những thứ đó nữa.
Ôn Thiển nghĩ đến cảnh tượng Ôn Nhượng năm ấy đã mười lăm tuổi mà còn bị mẹ cầm chổi đuổi chạy khắp nhà, la oai oái, liền không nhịn được cười.
Ôn Thiển lái xe đưa Lý Mặc về nhà cũ. Căn phòng phủ đầy bụi, ba giá sách lớn chạm đất chất đầy những cuốn sách cổ. Hai mẹ con dọn dẹp sạch sẽ, rồi thu thẳng cả giá sách vào không gian. Sau đó, họ lại kiểm tra tủ thuốc, thu gom nốt một số dược liệu vẫn còn dùng được.
"Con gái, con nói sau này thuốc Tây sẽ rất khó tìm, vậy còn dược liệu Đông y thì sao?"
"Cũng có thể tìm được một ít, nhưng rất hiếm, vì khí hậu sẽ trở nên khắc nghiệt, môi trường sinh tồn hoang dã cũng rất hiểm ác. Ngoài đám xác sống ở khắp nơi, còn có những kẻ cướp bóc gϊếŧ người."