Ôn Thiển đột nhiên mở bừng mắt, bật người ngồi dậy trên giường.
Xung quanh tối đen như mực, tĩnh lặng không một tiếng động.
Dưới ánh trăng lờ mờ, cô cảnh giác nhìn quanh. Khi trông thấy khung cảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đồng tử cô giãn ra hết cỡ.
Nơi này là… nhà của cô?
Ôn Thiển vơ lấy chiếc điện thoại, chết sững khi nhìn vào dòng thời gian trên màn hình.
Ngày 4 tháng 7 năm 2123, 23 giờ 14 phút.
Cô đã quay về một tháng trước ngày tận thế? Rõ ràng chỉ mới một giây trước, cô còn đang vật lộn với một đám cướp, sau đó thì gặp phải một trận động đất…
Ôn Thiển quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên con đường nhỏ cách đó vài chục mét, mấy ông bác đang mặc áo may ô, quần đùi ngồi dưới ánh đèn đường để đánh bài.
Cứ vào mùa hè là họ lại như vậy, khoảng hơn chín giờ tối mới ra ngồi, chơi đến tận mười hai giờ đêm mới về. Cảnh tượng này Ôn Thiển đã thấy rất nhiều lần, nhưng chưa có lần nào lại khiến cô kinh ngạc đến tột độ như bây giờ.
Trong đầu Ôn Thiển bỗng lóe lên một ký ức. Cô vội vàng giơ điện thoại lên, bật chế độ máy ảnh rồi hướng về phía mấy ông bác.
Đúng rồi, cô đã từng thấy họ!
Ngay trước khi tận thế xảy ra, vào một đêm nọ khi cô thức khuya cày phim đến tận mờ sáng, cô đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng họ biến dị rồi cắn xé lẫn nhau!
Lúc đó cô còn tưởng họ đánh bài rồi xảy ra xô xát. Thấy mấy người nằm im trên đất, cô bèn gọi cấp cứu, sau đó xe cứu thương đến đưa họ đi rồi cô cũng không để tâm nữa.
Nào ngờ, đó chính là khúc dạo đầu cho thảm họa tận thế.
Trong khung hình được phóng to vài lần, một ông bác tay đang cầm bài đột nhiên lao vào người ngồi cạnh mình. Sau một tiếng hét thảm, cả mấy người lao vào xâu xé nhau.
Cảnh tượng hỗn loạn kéo dài hơn hai phút, cuối cùng tất cả đều ngã gục xuống đất, bất động.
Ôn Thiển quay lại được toàn bộ cảnh này. Ngay khi cô định bấm dừng, hơi thở cô bỗng nhiên ngưng lại.
Bởi vì một trong những cái xác vốn đã chết, hoặc ít nhất phải vài ngày nữa mới biến dị, thế mà lại đang từ từ bò dậy từ mặt đất!
Tay chân hắn cứng đờ, bước về phía nhà cô. Nhưng chỉ đi được vài mét, hắn lại ngã vật xuống.
[Ting! Hệ thống thức tỉnh tận thế đã khởi động!]
Ôn Thiển vừa đặt điện thoại xuống, bên tai liền vang lên một giọng nói xa lạ.
Cô còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã hiện ra một dòng chữ.
[Có chấp nhận nhiệm vụ tân thủ không?]
Cái gì đây? Kiếp trước mình đâu có gặp chuyện này.
Ôn Thiển ngẩn người một giây rồi lập tức đồng ý. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô đã xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Một căn nhà tranh, một cái giếng nước, và một khoảnh đất trồng rau rộng chừng một mét vuông.
Đây là… không gian trong truyền thuyết?!
Tận thế sắp đến, chuyện kỳ quái gì cũng có thể xảy ra.
Kiếp trước Ôn Thiển cũng đã thức tỉnh dị năng, nhưng là dị năng ẩn thân chứ không phải không gian. Vì vậy, cô rất nhanh đã chấp nhận được chuyện này.
Ôn Thiển vui như mở cờ trong bụng, lập tức xem xét Thanh Nhiệm vụ Tân thủ.
[Chuẩn bị vật phẩm sinh tồn cho ngày tận thế (0/5000 tệ).]
Ý là bảo cô bắt đầu tích trữ đồ sao?
Ôn Thiển mừng rỡ, lập tức thoát ra khỏi không gian rồi nhìn quanh phòng mình xem có thứ gì phù hợp không.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc máy tính trên bàn. Nếu cô nhớ không lầm, đây là chiếc máy anh trai mới mua cho cô tuần trước, giá vừa tròn 5000 tệ.
Ôn Thiển vừa nảy ra ý nghĩ, cả người và máy tính đã quay trở lại không gian. Dòng chữ trên Thanh Nhiệm vụ cũng từ màu đỏ chuyển thành màu xanh.
[Chuẩn bị vật phẩm sinh tồn cho ngày tận thế (5000/5000 tệ) đã hoàn thành, thưởng không gian dự trữ 5 mét vuông.]
Ôn Thiển chết lặng khi nhìn vào con số trên đó. Gì cơ? Ôn Nhượng lúc đó rõ ràng nói với cô là tiện đường mua lúc tan làm, chỉ tốn 5000 tệ, sao có thể?
Ôn Thiển hiểu ra ngay, khóe mắt cô hơi cay.
Cô hít một hơi thật sâu, tiếp tục làm các nhiệm vụ tân thủ còn lại bằng cách dọn đồ vào không gian.
Ghế công thái học, 8600 tệ.
Sô pha, 12000 tệ.
Ti vi, 15000 tệ.
Thùng rác, 66 tệ.
Vớ, 1 tệ.
…1 tệ?
Ôn Thiển nhíu mày nhìn đôi vớ mình vừa mang vào, nhưng khi nhận ra đó là vớ của Ôn Nhượng, cô lại thẳng thừng ném nó ra ngoài.
Ôn Thiển dần dần mò ra quy luật. Ở giai đoạn đầu, về cơ bản cứ một nghìn tệ vật tư sẽ đổi được một mét vuông không gian. Tuy không biết giá cả sau này có tăng lên không, nhưng chỉ cần cô điên cuồng ném đồ vào, không gian của cô sẽ không ngừng được mở rộng.
Hơn nữa, cô còn phát hiện ra một điều, chỉ cần không phải là vật thể sống, trạng thái của mọi thứ ở đây sẽ được bảo quản vĩnh viễn.
Que kem cô mang vào từ một giờ trước vì quên ăn, giờ phút này vẫn còn cứng queo nằm ở đó.
Đây đúng là một nơi trú ẩn tuyệt vời cho ngày tận thế! Chỉ tiếc là…
Ánh mắt cô chợt tối sầm lại. Cô nghĩ đến bố mẹ và anh trai đang ở căn hộ kế bên, hai bàn tay bất giác siết chặt thành nắm đấm.
Giá như họ cũng có thể vào đây thì tốt biết mấy.
Tuy đã được sống lại một lần nữa, cô hoàn toàn có đủ năng lực để tự bảo vệ mình và che chở cho họ, nhưng cô cũng không dám chắc sau này sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào không.
Nhưng dù thế nào đi nữa, lần này cô tuyệt đối sẽ không để họ rời xa mình!
---
Sau vài giờ bận rộn, Ôn Thiển đã dọn gần như sạch không căn nhà của mình.
Căn nhà tranh trong không gian cũng đã được nâng cấp lên nhà đất, rồi nhà gạch.
Ngay lúc Ôn Thiển mệt đến mức chỉ muốn lên giường ngủ bù một giấc, bên tai cô đột nhiên lại vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ tân thủ, thưởng một suất liên kết người nhà. Vui lòng chọn một người thân để liên kết trong vòng 24 giờ!]