Khi trở về phòng, Giang Văn báo tin cho thê tử biết mình hiện đã được thăng làm quản sự, tiền lương hàng tháng từ nay sẽ là một lượng bạc.
Triệu thị nghe tướng công nói được làm quản sự, lại còn được tăng lương, trong lòng khỏi phải nói là vui sướиɠ đến nhường nào. Sau này, nàng ấy ở trong nhà cũng có thể thẳng lưng mà nói chuyện rồi.
Ngày hôm sau, Giang Tiểu Hoa bảo ba người ca ca mang theo dụng cụ đi ra bãi đất hoang. Bọn họ bắt đầu đo đạc từ phía đông, cứ từ góc mà đo từng mẫu một. Đo xong mẫu nào thì đánh dấu lại mẫu nấy, ký hiệu cũng rất đơn giản, chỉ cần dùng tro bếp mang từ nhà đi rắc một vòng là được.
Huynh đệ Giang Đại Dũng sau khi khoanh vùng xong một mẫu đất, liền dẫn theo hai mươi người bắt đầu bắt tay vào làm việc.
Ông cụ Giang chốc chốc lại nhìn sang bên này, lát sau lại ngó sang phía Tiểu Hoa.
Đến chiều, trưởng thôn cũng ghé qua xem xét: "Lão đệ à, tình hình thế nào rồi? Mọi việc vẫn suôn sẻ cả chứ?"
"Ừm, cũng tạm ổn."
Trưởng thôn nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Mấy huynh muội Tiểu Hoa đang làm gì ở đằng kia thế?"
"Tụi nhỏ đang phân chia đất đai."
"Phân chia đất đai để làm gì chứ?" Vừa nói, trưởng thôn vừa bước về phía mấy huynh muội, ông cụ Giang cũng vội vàng đi theo sau.
"Tiểu Hoa, mấy đứa đang làm cái gì vậy?" Trưởng thôn nhìn những ô đất được khoanh lại bằng tro bếp trên mặt đất, tò mò hỏi.
"Trưởng thôn gia gia, ông tới rồi ạ." Giang Tiểu Hoa đặt đồ trong tay xuống, đưa mắt ra hiệu cho ba người ca ca cứ tiếp tục làm việc.
"Trưởng thôn gia gia, cháu có một ý tưởng, vốn định tối nay sẽ cùng ông nội sang tìm ông bàn bạc, nhưng đã tiện ông đến đây rồi thì để cháu nói luôn với ông nhé."
Giang Tiểu Hoa bước lại gần trưởng thôn rồi nói tiếp: "Ông cũng biết là chúng ta cần phải gieo trồng xong trước khi đất đông cứng lại, nhưng hiện tại thời gian rất gấp, trời sắp chuyển lạnh rồi. Nếu cứ thuê người làm công nhật thì tiến độ chậm quá, nên cháu định chia đất thành từng mẫu, đánh dấu rõ ràng. Chúng ta sẽ quy định giá tiền cho mỗi mẫu, ai muốn nhận việc khai hoang thì đăng ký, sau đó thống nhất bốc thăm, trúng mảnh nào thì làm mảnh nấy, không được đổi. Mọi người có thể làm theo hộ gia đình hoặc rủ nhau làm chung, cái này cháu không quản, chỉ cần dọn dẹp đất đai sạch sẽ, kiểm tra đạt yêu cầu là sẽ thanh toán tiền công."
Giang Tiểu Hoa nói một lèo hết những điều đã bàn bạc ở nhà tối qua.
Trưởng thôn lẳng lặng ngẫm nghĩ về những điều Tiểu Hoa vừa nói, cảm thấy tính khả thi rất cao. Hiện tại trong thôn cũng đang lúc nông nhàn, làm theo cách này thì những phụ nữ hay trẻ con chăm chỉ trong nhà đều có thể ra phụ giúp khai hoang. Chỉ cần bỏ chút sức lực là có thể kiếm thêm chút tiền bạc để trang trải cuộc sống.
"Tiểu Hoa, ý tưởng này của cháu rất hay, chỉ là một mẫu đất thì trả bao nhiêu tiền công là hợp lý đây?"
"Hiện tại cháu vẫn chưa chốt được giá, phải đợi hôm nay cha cháu cùng các thúc bá làm xong việc, tính toán xem hết bao lâu thì mới biết được ạ."
"Được lắm, làm như vậy là cháu đã giúp đỡ được rất nhiều người trong thôn đấy. Không giấu gì cháu, đợt trước chỉ tuyển có hai mươi người, buổi tối ngưỡng cửa nhà ông suýt chút nữa bị người ta đạp vỡ, ai cũng đến tìm ông để xin xỏ. Có những nhà quả thực rất khó khăn, nhưng đồng ý người này mà từ chối người kia thì lại đắc tội với họ, thật sự rất khó xử."
"Trưởng thôn gia gia, là do nhà chúng cháu khiến ông phải khó xử rồi." Giang Tiểu Hoa áy náy nói.
"Có gì đâu mà khó xử, với ông mà cháu còn khách sáo thế sao." Ông ấy vừa nói vừa xoa đầu Giang Tiểu Hoa.
"Trưởng thôn gia gia, tóc cháu bị ông xoa rối hết rồi này." Giang Tiểu Hoa giả bộ giận dỗi rồi chạy đi giúp các ca ca. Hôm nay phải khoanh xong hết chỗ đất này, không tranh thủ thời gian thì không kịp mất.
"Lão đệ à, nhà ông nuôi dạy được một đứa cháu gái thật giỏi giang, còn nhỏ như vậy mà đã hiểu biết nhiều, lại dám nghĩ những điều người khác không dám nghĩ."
"Khụ, hiểu biết gì nhiều đâu, chắc là dạo gần đây con bé nó được khai sáng, tự nhiên mê kiếm tiền nên cứ mày mò lung tung ấy mà." Ông cụ Giang khiêm tốn đáp. Thật lòng thì ông muốn khoe cháu gái lắm, nhưng Tiểu Hoa còn nhỏ quá, sợ mang danh tiếng lớn quá lại không tốt cho nó.
Trưởng thôn hiểu suy nghĩ của ông cụ Giang. Trẻ con còn nhỏ thì không nên quá nổi trội, sợ sau này khó sống, huống hồ nó lại còn là một bé gái.
Sau bữa cơm trưa, Giang Tiểu Hoa đưa số tiền công cần thanh toán hôm nay cho ông nội mang sang cho trưởng thôn, còn bản thân nàng thì không đi, vì còn phải ở lại cùng các ca ca bận rộn chuyện chia đất nữa.
Bận rộn cả một ngày trời cũng mới chỉ chia xong được một nửa, nửa còn lại đành để ngày mai làm nốt. Việc chia đất này trông thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất lại mệt nhọc vô cùng.
Dạo gần đây, hễ trong nhà có chuyện gì cần bàn bạc, mọi người đều giữ thói quen quây quần tại gian nhà chính sau bữa cơm tối. Tất nhiên, người đưa ra quyết định chủ chốt vẫn là Giang Tiểu Hoa, còn ông cụ Giang lại đóng vai trò là một "trợ thủ" đắc lực, lúc nào cũng hết lòng ủng hộ cháu gái mình.
Ông cụ Giang thong thả cất lời: “Hôm nay hai mươi người mới dọn dẹp xong một mẫu đất hoang. Nếu tính theo mức ba mươi văn một người, thì vị chi một mẫu đất hoang sẽ tốn mất sáu trăm đồng tiền lớn. Tiểu Hoa à, số tiền này liệu có hơi nhiều quá không?”
“Ông nội, muốn việc chạy nhanh thì tất nhiên phải chịu chi tiền rồi ạ. Khi chúng ta khoán việc ra ngoài, thường thì cả gia đình họ sẽ cùng nhau làm, tính ra mỗi nhà cũng chỉ kiếm được chút tiền công vất vả mà thôi. Hơn nữa, nhà mình vẫn còn việc buôn bán đang sinh lời, bạc bỏ ra rồi sẽ lại kiếm về được thôi ạ.”
“Cha à, sáu trăm đồng tiền lớn quả thực có hơi đắt, chúng ta có thể giảm xuống một chút được không? Con tin là trong thôn vẫn sẽ có rất nhiều người sẵn lòng nhận việc.”
Ông cụ Giang sao lại không muốn rẻ hơn chứ, chi ra ngần ấy bạc, ông xót lắm. Thế nhưng hôm nay đám Đại Dũng đã dẫn hai mươi người đi khai hoang, nếu giờ chia mẫu khoán ra ngoài, trong lòng họ chắc chắn tự có tính toán. Kiểu gì họ cũng sẽ bàn tán trong nhà, rồi người ra kẻ vào, ai mà biết được lời ra tiếng vào từ đâu. Trước mặt thì không dám nói gì, nhưng sau lưng chắc chắn sẽ chê trách Giang gia không tốt. Không thể để chuyện nhà mình vừa mới kiếm được chút tiền đã làm hỏng cái danh tiếng tốt đẹp gây dựng bao năm nay được.
“Ông nội, sáu trăm văn thì cứ sáu trăm văn đi ạ. Chúng ta không thể để người ta vừa làm việc kiếm tiền của mình, lại vừa nói xấu sau lưng được. Như thế sau này muốn tìm người trong thôn làm việc cũng khó.” Giang Tiểu Hoa nhẹ nhàng khuyên nhủ ông nội. Nàng hiểu rõ ông đang nghĩ gì, vừa tiếc tiền lại vừa không muốn mang tiếng xấu, nên mới do dự không quyết như vậy.
Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, những người khác trong nhà đều không dám thở mạnh, ngay cả Giang Dật An nghịch ngợm nhất hôm nay cũng ngồi im thin thít.
“Được rồi, cứ quyết định như vậy đi, sáu trăm văn một mẫu. Đợi ngày mai các con phân chia đất xong xuôi thì chúng ta sẽ đi tìm trưởng thôn. Hôm nay chưa kịp thông báo cho hai mươi người làm công kia nghỉ nên ngày mai họ vẫn đến, lão đại mai cứ tiếp tục dẫn họ đi làm, còn Đại Dũng thì qua giúp mấy đứa nhỏ một tay. Tranh thủ ngày mai làm cho xong hết, ăn cơm tối xong thì nhờ trưởng thôn tập hợp mọi người lại để bốc thăm. Việc đã quyết rồi thì đừng lề mề dây dưa làm mất thời gian, lỡ việc thì không hay đâu.” Ông cụ Giang nói một hơi rồi bưng bát uống liền mấy ngụm nước.
Đây chính là điểm mà Giang Tiểu Hoa khâm phục ông nội nhất: làm việc dứt khoát không dây dưa, suy tính kỹ càng và có tầm nhìn xa trông rộng.
“Mấy đứa ra sân vót thẻ tre đi, tối nay chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, để ngày mai chỉ việc bắt tay vào làm thôi.”
Ông cụ vừa dứt lời, mọi người liền tản đi nhanh hơn bất cứ ai. Buổi chiều, Giang Văn đã dẫn người lên núi sau chặt hơn mười cây tre mang về để ở sân, buổi tối mọi người chỉ cần chẻ ra rồi chia thành từng đoạn nhỏ là được.
Trong lúc đó, nhóm Giang Tiểu Hoa ở lại nhà chính cắt giấy trên bàn. Họ phải cắt giấy thành từng mảnh nhỏ để tiết kiệm, bởi giấy ở thời đại này đắt đỏ vô cùng, tuyệt đối không thể lãng phí. Tiểu Hoa cầm bút viết số thứ tự từ một đến tám mươi lên từng mảnh giấy nhỏ.
Sau khi viết xong và cất gọn đám giấy, ngoài sân thẻ tre cũng đã được vót xong rất nhiều. Giang Tiểu Hoa liền bảo đại ca đánh số lên các thẻ tre y như cách nàng vừa làm với đống giấy.
Giang Dật An và Giang Dật Phúc đứng bên cạnh phụ giúp chuyền thẻ tre, người tung kẻ hứng, chẳng mấy chốc đã đánh số xong xuôi. Giang Dật Bình cẩn thận xếp những thẻ tre đã đánh số vào trong gùi, để ngày mai nhớ mang ra khu đất hoang.
Mọi người rửa mặt mũi chân tay rồi ai nấy về phòng đi ngủ. Giang Tiểu Hoa vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ say sưa, hôm nay nàng quả thực đã mệt lử rồi.