“Thưa trưởng thôn, cho ta hỏi mảnh đất hoang dưới chân núi trong làng mình đã có chủ chưa ạ?” Ông cụ Giang đi thẳng vào vấn đề.
“Chưa có chủ đâu. Sao thế, chẳng lẽ nhà ông định mua mảnh đất hoang đó à?” Trưởng thôn có chút kinh ngạc, bởi vì mảnh đất ấy không trồng trọt gì được nên trước giờ chẳng có ai hỏi mua.
“Vâng, chúng ta muốn hỏi xem giá cả của mảnh đất hoang và cả khu đất đồi ở chân núi đó như thế nào ạ?”
“Để ta nói rõ cho nhà ông biết trước nhé, cả đất hoang và đất đồi ở đó đều không trồng trọt được đâu. Đất hoang thì giá ba lạng bạc một mẫu, còn đất đồi thì rẻ hơn, chỉ một lạng bạc một mẫu thôi.”
Giang Tiểu Hoa thầm nhẩm tính trong đầu, cảm thấy mức giá này cũng khá hợp lý.
“Ông trưởng thôn ơi, phiền ông tìm người giúp chúng con đo đạc một chút, xem thử tổng cộng có bao nhiêu mẫu ạ?”
“Giang lão đệ này, nhà ông không suy nghĩ thêm một chút sao?”
“Vâng, chúng ta quyết định rồi ạ. Ông cứ tìm người giúp chúng ta đo đạc đi.”
“Khỏi cần đo đâu, ta biết rõ chỗ nhà ông nói mà. Đất hoang có tám mươi mẫu, đất đồi có hai trăm mẫu, tùy nhà ông xem muốn mua bao nhiêu.” Trưởng thôn ngẫm nghĩ một lát rồi nói.
“Tiểu Hoa, con thấy chúng ta mua bao nhiêu thì được?”
“Ông ơi, mình mua hết luôn đi ạ.”
“Được thôi, vậy chúng ta về nhà lấy bạc, phiền ông đi một chuyến giúp chúng ta làm giấy tờ đất đai nhé.”
“Được, ta ở nhà đợi.” Trưởng thôn vui vẻ nhận lời.
“Tiểu Hoa à, mua nhiều đất như vậy có ổn không? Người nhà mình làm sao trông coi cho xuể.”
“Ông ơi, lúc bận rộn thì mình thuê người làm giúp ạ.” Giang Tiểu Hoa lòng tràn đầy vui sướиɠ, vậy là đã có đất rồi. Chỉ cần trồng được nho núi, công việc làm ăn này có thể kéo dài mãi về sau.
Về đến nhà, Giang Tiểu Hoa vào phòng tìm nơi cất ngân phiếu, lấy ra bốn tờ, lại lấy thêm sáu mươi lạng bạc nén. Nàng nghĩ bụng, trưởng thôn đi nha môn làm thủ tục chắc chắn cũng cần chút tiền lo lót. Vì không biết cần bao nhiêu nên nàng đã lấy dư ra hai mươi lạng.
Giang Tiểu Hoa đưa tiền cho ông nội, và ông cụ Giang cầm tiền đi tìm trưởng thôn ngay.
Trưởng thôn nhận tiền, vừa đếm đã thấy thừa ra hai mươi lạng.
“Đây là chút tiền để ông lo lót khi lên nha môn làm giấy tờ. Chúng ta cũng không biết cần bao nhiêu nên ông cứ cầm trước đi.”
“Không cần nhiều đến thế đâu, nhiều nhất cũng chỉ mười lạng là đủ rồi.”
“Số bạc còn lại ông cứ giữ lấy mà uống rượu, xem như là tấm lòng của chúng ta cảm ơn ông đã vất vả đi một chuyến.”
“Thế này thì nhiều quá rồi, ông cầm về một ít đi.”
“Ông với ta còn khách sáo làm gì. À phải rồi, khế ước đất ông cứ ghi tên cháu gái ta là Tiểu Hoa nhé. Đây là tiền con bé kiếm được, nên đất mua cũng phải đứng tên nó.”
“Nhà ông quả là những người biết nghĩ. Tiểu Hoa có một người ông thương yêu nó như vậy, thật là phúc của con bé.”
“Vậy ta về đây, khi nào xong việc ông cứ nhờ thằng Văn nhắn một tiếng, ta sẽ qua lấy.”
Trưởng thôn tiễn ông cụ Giang về rồi vào nhà cất tiền bạc. Ông ấy thầm nghĩ, nhà họ Giang này đúng là tìm được mối làm ăn phát đạt thật rồi, mới có bao lâu mà đã kiếm được nhiều tiền như vậy.
Ngay ngày hôm sau, trưởng thôn liền lên huyện nha làm giấy tờ đất cho nhà họ Giang, trên giấy tờ ghi rõ tên của Giang Tiểu Hoa. Trưởng thôn đã chi mười lạng bạc để lo lót cho đám nha dịch, vậy nên mọi việc xong xuôi ngay trong ngày, giấy tờ cũng lấy được luôn. Cất kỹ giấy tờ xong, ông ấy còn hẹn với người của nha môn ngày mai sẽ về thôn Đại Thanh Sơn để đo đạc và cắm mốc.
Xong việc, trưởng thôn bắt xe bò ra trấn, rồi lại bắt đúng chuyến xe của Điền Chấn để về làng, vừa kịp lúc hắn chuẩn bị đánh xe về.
Về đến làng, trưởng thôn cũng không vội về nhà mà mang thẳng giấy tờ đất đến nhà họ Giang.
Ông cụ Giang đang đi dạo trong sân thì thấy trưởng thôn xuất hiện ở cổng.
“Trưởng thôn đến đấy ạ, mời ông vào nhà ngồi chơi.”
Trưởng thôn sải bước vào sân, nhìn quanh một lượt, thấy sân nhà được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Giang Tiểu Hoa thấy trưởng thôn đến, đoán chừng chuyện mua đất đã thành công, liền nhanh ý đi pha một bát nước đường mời ông ấy.
“Con mời trưởng thôn uống nước ạ.” Giang Tiểu Hoa ngọt ngào gọi.
“Ừ, con ngoan quá.” Trưởng thôn nhận lấy bát nước, uống một ngụm rồi đặt lên bàn. Sau đó, ông ấy lấy từ trong ngực áo ra giấy tờ đất cùng mười lạng bạc còn lại đưa cho ông cụ Giang.
“Nhanh vậy đã xong rồi sao?” Ông cụ Giang cảm thấy có chút kỳ lạ, trước đây làm mấy thứ này chẳng phải đều phải đợi mấy ngày mới lấy được hay sao?
“Vâng, tại nhà ông đưa đủ tiền lo lót nên xong ngay thôi. Ta đã chi hết mười lạng, đây là mười lạng còn lại.”
“Trưởng thôn làm vậy là không phải rồi. Đã nói là biếu ông uống rượu cơ mà, bác cứ cất đi. Chúng ta cảm ơn ông còn không hết nữa là.”
“Ngày mai người của nha môn sẽ về đo đạc và cắm mốc, nhà ông nhớ cho người ở nhà tiếp đãi, cũng cần chuẩn bị một chút để lo lót cho họ nữa đấy.” Trưởng thôn dặn dò xong xuôi mọi việc rồi mới chuẩn bị ra về.
Ông cụ Giang dúi mười lạng bạc trên bàn vào tay trưởng thôn, rồi kéo ông ấy ngồi xuống, một mực nói rằng tối nay phải ở lại dùng bữa, dù thế nào cũng không được về.
"Vậy thì ta không khách sáo nữa nhé." Trưởng thôn nhận bạc rồi ngồi xuống uống nước, nhân tiện trò chuyện phiếm với ông cụ Giang.
Trong lúc đó, Giang Tiểu Hoa bèn lặng lẽ lẻn ra ngoài báo cho đại bá nương biết là ông nội đã giữ trưởng thôn ở lại dùng bữa, dặn bà ấy hãy chuẩn bị một bữa cơm tươm tất. Còn mình thì chạy sang nhà trưởng thôn để mời vợ trưởng thôn và những người khác trong nhà cùng qua ăn cơm.
Cũng may dạo gần đây nhà luôn có mua thịt nên không sợ thiếu, có thể chuẩn bị một bữa thịnh soạn. Chứ không thì giờ này biết đi đâu mà mua thịt bây giờ.
Bà cụ Tiết xuống bếp xem qua các món đã chuẩn bị, rồi lại gọi Giang Đại Dũng đi bắt thêm một con gà để làm thịt.
"Bà trưởng thôn có nhà không ạ?" Giang Tiểu Hoa đứng ngoài sân gọi vào.
"Tiểu Hoa đấy à, mau vào đây chơi." Thím Giang từ trong bếp đi ra mở cổng.
"Con chào thím Giang ạ. Tối nay ông trưởng thôn ăn cơm ở nhà con, ông con bảo con sang mời cả nhà mình qua ăn cơm luôn ạ."
"Thôi không cần đâu con, nhà thím ăn ở nhà là được rồi."
"Thôi không cần đâu con, nhà thím ăn ở nhà là được rồi."
"Dạ, bà trưởng thôn đâu rồi ạ?"
"Mẹ đang ở vườn rau sau nhà, để thím dẫn con đi."
"Bà ơi, ông con bảo con sang mời cả nhà mình qua ăn cơm ạ."
Bà trưởng thôn từ trong luống rau bước ra: "Sao lại phải sang nhà con ăn cơm làm gì?"
"Bà đừng bận tâm ạ, cứ dắt theo cháu trai qua là được rồi." Vừa nói, Giang Tiểu Hoa vừa định đưa tay ra kéo tay bà ấy.
Bà trưởng thôn vội rụt tay lại, né bàn tay đang đưa tới của Giang Tiểu Hoa: "Tay bà bẩn lắm, để bà đi rửa đã."
Sau khi rửa tay và sửa soạn lại một lát, bà trưởng thôn liền dẫn theo hai cô con dâu, cháu trai cùng đi với Giang Tiểu Hoa.
Vừa đến nhà họ Giang, thím Giang liền giao con cho bà trưởng thôn trông giúp, còn mình thì vào bếp phụ một tay.
"Lão tẩu tử đến rồi, mau vào nhà ngồi đi." Bà cụ Tiết vừa nói vừa xoay người vào nhà lấy ra một hộp bánh điểm tâm.
"Cháu ngoan, lại đây với Tiết nãi nãi nào, Tiết nãi nãi có bánh ngon cho con này." Bà cụ Tiết cầm bánh ngọt dỗ dành cháu trai của trưởng thôn.
"Cẩu Đản, Tiết nãi nãi gọi con kìa. Mau lại chỗ bà đi."
Cẩu Đản trông chừng ba tuổi, thấy bà nội đã lên tiếng, cậu bé mới lon ton đi về phía Tiết nãi nãi.
Bà cụ Tiết lấy cho Cẩu Đản hai miếng bánh, rồi đặt phần còn lại lên bàn mời mọi người cùng ăn.
Cẩu Đản cầm bánh chạy về bên cạnh bà nội, lấy một miếng đút cho bà ăn.
Cẩu Đản cầm bánh chạy về bên cạnh bà nội, lấy một miếng đút cho bà cụ ăn.
"Bà không ăn đâu, Cẩu Đản của chúng ta ăn đi."
Cẩu Đản nghe bà cụ không ăn mới cho bánh vào miệng, vừa nhai vừa nói năng không rõ: "Bà... bánh ngon... ngon lắm ạ?"
"Ngon thì ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn đấy." Bà trưởng thôn không quên dặn dò cháu trai.
Lúc này, Giang Tiểu Hoa bưng hai bát nước đường đi vào.
"Cẩu Đản, lại đây Tiểu Hoa tỷ tỷ cho uống nước đường này."
Cẩu Đản thấy đó là một tỷ tỷ xinh đẹp, bèn chậm rãi bước tới bên cạnh Tiểu Hoa. Tiểu Hoa vừa đút cho cậu bé uống nước đường, vừa cho ăn thêm bánh.
Mãi đến khi Cẩu Đản uống hết bát nước đường và ăn xong miếng bánh trong tay, Giang Tiểu Hoa mới không cho cậu bé ăn nữa, vì sợ bây giờ ăn no quá thì lát nữa sẽ không ăn được đồ ăn ngon.