Hiện tại trong nhà đã có một nghìn lượng ngân phiếu, vì vậy Giang Tiểu Hoa bèn chia đều ra rồi cất giấu ở hai nơi khác nhau. Còn số bạc tiêu dùng hằng ngày thì vẫn được đặt trong tráp tiền. Trong lòng Giang Tiểu Hoa mừng khấp khởi, cuối cùng trong tay cũng có tiền rồi, không còn lo lắng phập phồng như lúc ban đầu nữa.
Sau khi ghi chép sổ sách xong xuôi, Giang Tiểu Hoa liền lấy giấy ra viết lách vẽ vời, trong đầu đã bắt đầu suy tính cho những kế hoạch sắp tới.
Trong khi đó, bà cụ Tiết nhìn đứa cháu gái chạy vụt ra ngoài, rồi lại nhìn xuống số bạc và ngân phiếu trong tay, bà cụ liền quay người về phòng. Bà tìm nơi cất bạc rồi bỏ nén bạc vào trong, sau đó lại tìm một chỗ khác để cất riêng tờ ngân phiếu.
Cất bạc xong xuôi, bà cụ Tiết lại trở về dáng vẻ bình thường như không có gì rồi đi ra sân, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, bây giờ nhà mình có nhiều bạc thế này, xem ra sau này không thể không có người ở nhà được rồi. Tuyệt đối không thể để người khác nhòm ngó được. Nghĩ vậy, bà cụ càng thêm quyết tâm sau này sẽ không ra khỏi cửa, cứ ở nhà mà giữ bạc cho chắc.
Về phần Giang Tiểu Hoa, nàng nào hay biết những suy tính trong lòng của bà cụ Tiết, lúc này vẫn đang mải mê nghiền ngẫm kế hoạch tiếp theo.
Vì hôm nay bán được tiền nên Giang Tiểu Hoa đã quyết định đãi mọi người một bữa thịnh soạn vào buổi tối. Ai nấy đều ăn uống no say, vui vẻ quên cả trời đất. Đối với những người làm công trong nhà, họ đều mong chủ nhà làm ăn phát đạt, như vậy thì họ mới có thể làm việc lâu dài. Chứ công việc tốt thế này, biết tìm ở đâu ra bây giờ.
Sau khi cất kỹ ngân phiếu vào người, Đào Hoa và Lý Tề bèn cẩn thận dìu dắt nhau về nhà.
Lý thị đang ở ngoài sân lúi húi nhặt rau vừa hái trong vườn về thì thấy hai huynh muội Đào Hoa trở về.
"Đào Hoa, sao hai đứa về rồi? Không làm việc nữa à?"
"Mẹ, hôm nay Tiểu Hoa cho chúng con nghỉ nên tụi con về ạ."
Lý Tề đứng bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.
"Mẹ, mẹ vào nhà một lát đi ạ." Đào Hoa kéo tay Lý thị đi vào phòng.
"Tay còn chưa rửa đây này!"
Nhưng Đào Hoa không để tâm, cứ thế kéo mẹ vào phòng của hai ông bà.
Vừa vào phòng, Lý Tề liếc nhìn ra ngoài rồi đóng cửa lại.
"Giữa ban ngày ban mặt, con đóng cửa làm gì thế?"
"Mẹ, mẹ nói nhỏ một chút, chúng con có chuyện muốn nói với mẹ." Đào Hoa đưa tay lên định bịt miệng Lý thị thì bị bà gạt ra.
Đào Hoa kéo mẹ ngồi xuống giường, mình cũng ngồi bên cạnh.
Lý Tề lấy tờ ngân phiếu trong người ra, đưa cho Lý thị.
"Cái gì đây, đưa cho mẹ mảnh giấy rách làm gì?"
Lúc này, Lý Tề và Đào Hoa mới sực nhớ ra cha mẹ mình không biết chữ, cũng chẳng nhận ra ngân phiếu, mà thực ra thì trước hôm nay chính họ cũng có biết đâu.
"Mẹ, đây là ngân phiếu một trăm lượng, có thể đến tiền trang đổi ra bạc thật đấy ạ..."
Đào Hoa còn chưa nói hết câu đã bị Lý thị cắt ngang.
"Hai đứa lấy ngân phiếu này ở đâu ra? Nhà chúng ta làm gì có mấy lượng bạc. Nhà mình nghèo thì nghèo thật, nhưng không được trộm cắp nghe chưa!" Lý thị nghiêm mặt nói.
"Mẹ, mẹ cứ nghe chúng con nói hết đã. Đây là tiền Tiểu Hoa cho chúng con. Trước đây chúng con có cùng Tiểu Hoa lên núi hái nho dại để ủ rượu, giờ rượu đã ủ thành công rồi. Đây là tiền bán rượu hôm nay, Tiểu Hoa chia cho chúng con ạ." Đào Hoa nói một hơi cho xong chuyện.
"Mẹ, số tiền này là Tiểu Hoa chia cho chúng con ngay trước mặt cả Giang gia. Là tiền do chính chúng con làm ra, không trộm không cắp, đường đường chính chính." Lý Tề buồn bực nói, cảm thấy như mẹ không tin tưởng mình.
"Nhưng mà... nhưng mà nhiều quá, sao lại nhiều thế này?"
"Mẹ, ngân phiếu con đưa mẹ, mẹ cứ cất cho kỹ là được rồi. Chuyện khác không thể nói thêm với mẹ được đâu ạ." Lý Tề nghiêm túc nói, quyết không hé răng nửa lời về những chuyện xảy ra trong sân Giang gia.
"Mẹ, mẹ cứ cất kỹ ngân phiếu đi ạ. Nếu không yên tâm thì hôm nào đó nhờ Đại Dũng thúc lên trấn đổi giúp chúng ta thành bạc nén cũng được. Nhưng mà mẹ đi chơi với hàng xóm thì tuyệt đối không được nói nhà mình có tiền đâu đấy."
"Được rồi, được rồi, mẹ cất đi đã. Chuyện khác đợi cha con về rồi chúng ta bàn bạc xem có nên đổi thành bạc nén không." Nói rồi, Lý thị vui ra mặt, liền đuổi hai đứa con ra ngoài để một mình ở trong nhà tìm chỗ giấu bạc.