Chương 24: Tuyển người

Về đến nhà cất đồ đạc, Giang Đại Dũng lại dắt Giang Tiểu Hoa đi tìm thợ mộc ở thôn bên cạnh.

Hai cha con họ đến nhà thợ mộc, người thợ mộc này họ Vương.

"Vương sư phó có nhà không ạ?" Giang Đại Dũng gõ nhẹ cổng sân.

"Tới đây, ai vậy?" Vương sư phó dừng công việc đang làm, nhìn thấy hai cha con đang đứng ngoài sân, nhìn kỹ thì ra là Giang Đại Dũng Giang gia.

"Đại Dũng đấy à, ta có nhà, vào đi, cổng sân không khóa đâu."

Giang Đại Dũng vào sân, nói chuyện phiếm vài câu với Vương sư phó rồi nói rõ mục đích đến.

"Vương thúc, chúng ta muốn đặt làm mấy cái thùng lớn loại đựng nước không rò rỉ, với lại mấy cái xửng hấp đặt trên nồi gang và nắp nồi nữa."

Giang Tiểu Hoa nói cho Vương Tân biết những thứ cần làm và kích thước. Do cần gấp nên nhờ Vương sư phó làm nhanh giúp.

Giang Đại Dũng và Vương sư phó đã thỏa thuận xong giá cả.

Sau đó đặt cọc năm trăm văn tiền.

Vương sư phó đồng ý, nói không vấn đề gì, chắc chắn không làm lỡ việc của họ.

Giang Đại Dũng nói trong nhà còn có việc nên cáo từ, dặn Vương sư phó làm xong thì báo cho ông một tiếng, ông sẽ đến lấy.

Giang Tiểu Hoa vừa đi đường vừa suy nghĩ việc rang hạt thông nên sắp xếp thế nào, còn cần phải tuyển thêm người.

"Cha ơi, nhà mình bây giờ không đủ người, không có người rang hạt thông, cần tìm người đáng tin cậy."

"Tiểu Hoa muốn tìm người như thế nào?"

Giang Tiểu Hoa nghĩ, thời đại này tuy ở nông thôn chuyện nam nữ thụ thụ bất thân không quá nghiêm trọng, nhưng nam nữ cũng không thể làm việc chung với nhau, xem ra vẫn nên tìm nam giới thì tiện hơn. Đợi sau này phát triển từ từ rồi tính tiếp.

"Rang hạt cần sức lực, vẫn nên tìm thanh niên trai tráng đi. Trước mắt tìm bốn người đã, đợi giao hàng cho Triệu lão bản xong, xem ông ấy bán thế nào, đến lúc đó rồi sắp xếp tiếp ạ." Giang Tiểu Hoa thong thả nói.

"Có thể để Triệu thúc của con đến, ông ấy rất đáng tin cậy. Những người khác thì tìm ông nội con bàn bạc xem sao."

Giang Đại Dũng về đến nhà liền nói với ông cụ Giang về chuyện cần tuyển người.

Ông cụ Giang bảo lão nhị kể tên vài người. Ngoài Triệu Tường, ba người còn lại là: Vương Thành, Trương Vũ, Dương Lâm.

Giang Đại Dũng chịu trách nhiệm đi tìm họ, lần lượt nói với từng người về công việc cần làm, mỗi tháng bao nhiêu tiền, nhưng quan trọng nhất là phải ký thỏa thuận bảo mật. Giang Đại Dũng bảo họ về nhà bàn bạc với gia đình, sáng mai cho câu trả lời.

Giang gia vừa ăn tối xong đã có người đến cửa, người đến đầu tiên là Triệu Tường.

Giang Đại Dũng mời hắn vào nhà ngồi.

Triệu Tường ngại ngùng xoa xoa tay, nói rõ mục đích đến, cho biết người nhà đều ủng hộ, tiền công cao như vậy lại gần nhà, biết tìm đâu ra.

Hắn đến Giang gia bây giờ chính là muốn ký cái thỏa thuận bảo mật kia.

Ông cụ Giang nghe rõ mục đích của Triệu Tường, liền bảo Giang Đại Dũng đi tìm Tiểu Hoa.

Ông cụ Giang mời Triệu Tường uống nước.

Triệu Tường vui vẻ uống nước, Giang gia bây giờ đãi khách đều dùng nước đường.

Lúc này, bên ngoài sân lại có tiếng vọng vào.

"Giang thúc, có nhà không ạ?"

Giang Đại Dũng ra ngoài thì thấy là Vương Thành, liền mời hắn vào nhà.

Vương Thành vừa vào nhà đã thấy Triệu Tường cũng ở đó, bèn chào ông cụ Giang trước rồi mới ngồi xuống.

"Giang thúc, người nhà con đều đồng ý cho con đến làm việc rồi. Con muốn ký thỏa thuận trước cho yên tâm ạ." Vương Thành có chút bồn chồn nói.

"Đại Dũng này, con đi bảo Tiểu Hoa viết sẵn các bản thỏa thuận đi, chắc là hai người kia lát nữa cũng sẽ đến đấy."

Vừa dứt lời, bên ngoài sân lại có tiếng người nói chuyện vọng vào.

Giang Đại Dũng gọi thẳng họ vào. Cha đúng là lợi hại, thế mà cũng đoán ra được.

Hai người bước vào thấy hai người đang ngồi trong nhà thì có chút bối rối.

Vẫn là ông cụ Giang lên tiếng trước: "Các cậu đều đã bàn bạc với gia đình rồi phải không? Cũng đến để ký thỏa thuận à?"

Hai người không ngừng gật đầu.

Giang Đại Dũng mời hai người ngồi xuống uống nước. Giang Tiểu Hoa đã đang viết thỏa thuận, một lát là xong.

Ôg cụ Giang trò chuyện với họ.

Lúc này, Giang Tiểu Hoa cầm bản thỏa thuận đã viết xong đến gian chính.

Nàng đọc lại nội dung thỏa thuận trước mặt họ. Họ ký tên mình rồi điểm chỉ vào thỏa thuận.

Giang Tiểu Hoa nói với họ rằng việc đi làm cần đợi vài ngày nữa, dụng cụ vẫn chưa làm xong.

Triệu Tường, Vương Thành, Trương Vũ, Dương Lâm bốn người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi chào ông cụ Giang, họ gọi nhau cùng về nhà.

Giang Tiểu Hoa xếp gọn gàng các bản thỏa thuận đã ký lại với nhau.

Nàng nằm trên phản, trong lòng suy tính xem nên sắp xếp công việc cho họ thế nào khi đến làm. Nghĩ mãi, nàng ngủ thϊếp đi.

Ngày hôm sau, Giang Tiểu Hoa nhờ Tôn thị và Lưu thị giúp may bao tải. Nàng tháo bao tải ra, cắt giấy dầu thành kích thước tương đương với bao, rồi may giấy dầu vào mặt trong bao tải, sau đó khâu bao lại. Loại bao này đựng hạt thông vừa giữ được sạch sẽ, lại vừa chống ẩm.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày hẹn với tiệm rèn. Giang Đại Dũng lên trấn lấy nồi gang đã đặt làm, chỉ đợi nồi về là có thể lắp đặt ngay.

Hôm qua thợ mộc đã mang đồ làm xong đến, bếp lò trong nhà cũng đã xây xong, chỉ đợi nồi gang về lắp lên là có thể bắt đầu công việc.

Buổi chiều, Giang Văn và Lý thúc giúp lắp xong nồi gang. Đợi ngày mai là có thể bắt đầu công việc. Nàng đã thông báo cho họ ngày mai đến làm.

Sáng sớm tinh mơ, Triệu Tường, Trương Vũ, Vương Thành, Dương Lâm đã đến Giang gia.

Giang Tiểu Hoa đã ngâm sẵn hạt thông từ sớm. Đợi họ vừa đến, nàng liền để họ quan sát các bước thao tác và chi tiết của mình, dặn dò những điểm cần lưu ý.

Bốn người chăm chú nhìn động tác trên tay Giang Tiểu Hoa, cẩn thận lắng nghe những điểm nàng dặn dò cần lưu ý.

Giang Tiểu Hoa dạy rất tận tình, bốn người học rất chăm chú. Đến công đoạn rang, Giang Tiểu Hoa để họ thay phiên nhau thực hành, còn nàng đứng bên cạnh chỉ đạo.

Nàng nói với họ, phải đặc biệt chú ý thời gian ngâm hạt thông trong nước và thời gian cho lên nồi hấp.

Nhất định phải kiểm soát tốt thời gian, ngâm nước lâu quá không được, hấp lâu quá cũng không được, phải kiểm soát thật nghiêm ngặt mới có thể làm ra hạt thông ngon nhất.

Giang Tiểu Hoa cầm tay chỉ việc cả một ngày, họ cũng cơ bản đã làm được.

Hôm sau, Giang Tiểu Hoa dậy sớm ngâm hạt thông, rồi trực tiếp để bốn người họ thay phiên nhau làm, còn mình chỉ đứng bên cạnh giám sát. Khả năng học hỏi của bốn người khá tốt, phân công công việc cũng hợp lý, chắc hẳn trong lòng cũng đã suy nghĩ không ít.

Giang Tiểu Hoa nhìn thấy vậy, thầm gật đầu. Như vậy hôm nay cơ bản họ đã có thể tự mình rang hạt thông được rồi, mình trông chừng thêm vài ngày nữa chắc là có thể yên tâm đi làm việc khác.

Giang Tiểu Hoa chia họ thành hai nhóm, mỗi nhóm hai người. Từ khâu ngâm hạt thông đến rang hạt thông, mỗi nhóm tự chịu trách nhiệm phần việc của mình, không can thiệp vào nhau thì mới không bị rối.

Họ học rất nhanh, vài ngày sau Giang Tiểu Hoa đã để họ tự rang, cũng không còn lúc nào cũng phải trông chừng nữa, chỉ thỉnh thoảng qua xem xét, có vấn đề gì thì tìm nàng là được.

Chẳng mấy ngày đã rang được hai nghìn cân hạt thông. Giang Tiểu Hoa và Giang Đại Dũng liền mang hạt thông và óc chócùng đi giao cho Lâm chưởng quỹ.

Lâm chưởng quỹ thấy họ đều vui vẻ tươi cười, đặc biệt là khi biết hôm nay họ mang hạt thông đến thì lại càng vui hơn.

Giang Tiểu Hoa mở bao hạt thông ra cho Lâm chưởng quỹ xem. Lâm chưởng quỹ bốc một nắm ra xem xét, nếm thử, giống hệt như lần đầu tiên giao hàng.

Chưởng quỹ bảo người làm cân riêng óc chó núi giòn thơm và hạt thông. Óc chó núi giòn thơm được ba nghìn cân, giá ba mươi lạng bạc. Hạt thông được hai nghìn cân, tám mươi văn một cân, tổng cộng một trăm sáu mươi lạng. Tất cả là một trăm chín mươi lạng.

Lâm chưởng quỹ hỏi Giang Tiểu Hoa muốn lấy toàn bộ bạc nén hay muốn lấy ngân phiếu.

Giang Tiểu Hoa suy nghĩ một lát rồi bảo Lâm chưởng quỹ đưa cho một trăm lạng ngân phiếu, chín mươi lạng bạc nén.

Nàng cất kỹ ngân phiếu vào người, số bạc nén còn lại đưa cho Giang Đại Dũng cầm.

Giang Đại Dũng lần đầu tiên nhìn thấy nhiều bạc như vậy, lại còn là bạc nén, đi đường mà chân tay cứ lóng ngóng như nhau.

Giang Tiểu Hoa nắm tay Giang Đại Dũng, bảo ông thả lỏng, đừng căng thẳng, không ai biết họ mang theo nhiều bạc như vậy trên người đâu.