Buổi tối về đến nhà, Giang Văn kể cho trưởng thôn nghe chuyện hôm nay đến Giang gia.
Trưởng thôn nghe nói còn ký thỏa thuận bảo mật, cũng không hỏi Giang Văn những chuyện khác, chỉ bảo hắn cố gắng làm việc, đã ký thỏa thuận bảo mật thì không được nói cho ai biết, tự mình biết là được rồi, rồi xua tay đuổi Giang Văn về phòng nghỉ ngơi.
Bên này, Lý thúc về nhà kể cho Lý thẩm nghe chuyện ông và hai đứa con đều đã ký thỏa thuận bảo mật ở Giang gia, làm Lý thẩm giật nảy mình, luôn miệng nói: "Các người đừng nói gì cho ta biết cả, ta cũng không hỏi, các người cứ theo Giang gia mà làm cho tốt là được. Nhà chúng ta không đền nổi cái tiền vi phạm hợp đồng đó đâu, một nghìn lượng, cả đời ta còn chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy đâu."
Đào Hoa bị mẹ mình chọc cười: "Mẹ làm gì có chuyện khoa trương như vậy, chúng con làm việc trong sân Giang gia, ra khỏi sân là không nói gì hết, mẹ yên tâm, mẹ muốn biết con cũng không nói cho mẹ đâu."
"Con bé này nói chuyện kiểu gì thế?" Lý thẩm hơi ngượng ngùng cười.
"Mẹ, mẹ yên tâm, chúng con đều sẽ cố gắng làm việc ở Giang gia." Họ đều không kể chuyện đang ủ rượu nho núi ở Giang gia, nếu thành công thì họ còn được chia một phần lợi nhuận nữa, nói ra sợ làm mẹ mình hoảng.
Sáng sớm hôm sau, Giang Văn và Lý thúc đã đến làm việc, cũng không cần ai nhắc, chào hỏi xong là tự mình vào bếp nhóm lửa rang óc chó.
Người Giang gia lúc này đang ăn sáng, cũng không ngờ họ lại đến sớm như vậy.
Mấy ngày nay, nhà có hai cái nồi rang óc chó, số lượng lập tức tăng lên, Giang Tiểu Hoa không còn lo không có hàng tồn kho để kịp thời cung cấp cho Lâm chưởng quỹ nữa.
Mấy ngày nay, mọi người lục tục thu hoạch xong hạt thông, đám trẻ con trong nhà cơ bản đều ở trên núi đốn củi.
Thoắt cái đã đến Trung Thu, ngày trước hôm lễ, Giang Tiểu Hoa đưa tiền cho Giang Đại Dũng, bảo ông ra trấn mua mười lăm cân bánh trung thu, còn có mười lăm cân thịt ba chỉ. Tiện thể mang quà lễ cho phu tử của Giang Cẩm Thành, thường thì quà lễ cho phu tử đều phải mang đi sớm, Giang Tiểu Hoa đặc biệt cho thêm vào quà lễ của phu tử một giỏ óc chó giòn thơm.
Tết Trung Thu, Giang Tiểu Hoa cho Giang Văn và Lý thúc nghỉ một ngày, phát cho mỗi người một cân bánh trung thu và một cân thịt, để họ về nhà ăn Tết.
Đương nhiên, hai huynh muội Đào Hoa cũng được quà lễ như vậy, hôm nay không cần đến nhà Giang Tiểu Hoa, để họ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.
Hai người vui vẻ xách quà lễ về nhà, người trong thôn đều biết hai người họ làm việc cho Giang gia, Giang gia còn phát quà lễ cho họ, ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ, người trong thôn không ngờ Giang gia lại hào phóng như vậy.
Buổi chiều, ông cụ Giang và Giang Đại Khánh xách một cân bánh trung thu và một cân thịt đến nhà trưởng thôn tặng quà lễ, còn có nhà Triệu thúc, Lý thúc và mấy nhà thân thiết, đều mang chút đồ qua biếu, người trong thôn ngày lễ Tết có quan hệ tốt cũng thường qua lại tặng quà nhau.
Hôm nay, trường học của Giang Cẩm Thành được nghỉ nên hắn cũng đã về nhà. Mở cổng sân ra còn tưởng mình đi nhầm, vội vàng lùi lại, nhìn kỹ thì đúng là sân nhà mình, sao trong sân lại có thêm nhà, còn có nhiều thổ sản vùng nú trên đất như vậy.
Giang Cẩm Thành ba bước thành hai chạy vào sân, mình mới đi bao lâu mà sao nhà cửa đã thay đổi thế này?
Giang Cẩm Thành đến cái sân mới xây, mở cửa ra xem, thì thấy một phòng xây ba cái bếp lò, cũng không biết để làm gì, trong phòng còn lại thì để rất nhiều bao tải, còn có một ít thổ sản vùng núi chất đống ở đó.
Giang Cẩm Thành không hiểu gì cả, trong sân cũng không thấy ai, chắc là đi ra đồng hoặc ra vườn rau rồi.
Giang Cẩm Thành đi ra vườn rau phía sau sân, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng của đại tẩu cùng nhị tẩu.
"Đại tẩu, nhị tẩu." Giang Cẩm Thành chào hỏi Lưu thị và Tôn thị.
"Cẩm Thành về rồi à, đệ mau vào nhà ngồi đi, chúng ta về ngay đây." Lưu thị đứng dậy nói chuyện với Giang Cẩm Thành.
Giang Tiểu Hoa đang ngồi xổm dưới đất nghe thấy tiếng Giang Cẩm Thành, vội vàng đứng dậy gọi một tiếng "tiểu thúc", rồi lại ngồi xuống nhổ cỏ. Cỏ mới nhổ cách đây không lâu lại mọc lên rồi, mọc nhanh thật.
Giang Cẩm Thành thấy mọi người đều đang bận rộn, bèn về nhà thay quần áo lao động rồi cũng ra vườn rau nhổ cỏ.
Bữa cơm nhà hôm nay thịnh soạn vô cùng. Biết Giang Cẩm Thành hôm nay trở về, từ sáng sớm bà cụ Tiết đã gọi Giang Đại Khánh đi gϊếŧ gà.
Bữa tối phải nói là thịnh soạn hết mức có thể.
Ăn cơm tối xong, mọi người ngồi ngoài sân ngắm trăng.
Giang Tiểu Hoa lấy một cái rổ đựng đầy óc chó giòn thơm, hôm nay nàng còn nhờ Tôn thị luộc một rổ hạt dẻ nữa.
Giang Dật Bình bê một cái bàn ra đặt giữa sân, bày đủ các loại đồ ăn thức uống nhà chuẩn bị lên bàn, còn có cả điểm tâm do Lâm chưởng quỹ mang tới.
Giang Cẩm Thành ngạc nhiên nhìn cháu trai cháu gái qua lại đặt đồ lên bàn, nhà lấy đâu ra tiền mà sắm sửa nhiều thứ thế này, lại còn có cả điểm tâm của tiệm Cát Tường nữa.
Giang Cẩm Thành cuối cùng cũng tìm được cơ hội hỏi ra những thắc mắc trong lòng.
Giang Dật Phúc ở bên cạnh ríu rít kể lại những chuyện xảy ra trong nhà sau vụ thu hoạch mùa thu, đặc biệt nhấn mạnh đây đều là công lao của Giang Tiểu Hoa, nhà bây giờ đã kiếm được tiền rồi, rất nhiều rất nhiều.
Tiệm điểm tâm Cát Tường bây giờ đều lấy hàng từ nhà chúng ta, hơn nữa nhà chúng ta bây giờ còn thuê cả Giang Văn thúc và Lý thúc đến làm công nữa.
Giang Cẩm Thành nghe mà ngây cả người.
Thấy ông cụ Giang gật đầu với mình, hắn vẫn không dám tin, cứ ngỡ mình đang mơ.
Giang Dật An đứng cạnh Giang Cẩm Thành liền véo hắn một cái.
"Đau." Giang Cẩm Thành kêu lên.
Lúc này hắn mới tin tất cả đều là sự thật, là Giang Tiểu Hoa đã dẫn dắt cả nhà cùng làm.
Giang Tiểu Hoa nở một nụ cười thật tươi với Giang Cẩm Thành.
"Tiểu thúc, thúc cứ yên tâm học hành, con sẽ kiếm thật nhiều tiền cho thúc ăn học, thúc không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu, sang năm còn gửi ba ca ca đi học nữa." Giang Tiểu Hoa vô tình nói ra lời trong lòng.
Giang Cẩm Thành nghe những lời của Giang Tiểu Hoa, nói không cảm động là giả. Một đứa cháu gái nhỏ tuổi mà hiểu chuyện như vậy, Giang Cẩm Thành thầm thề trong lòng, nhất định phải chăm chỉ học hành, sau này sẽ là chỗ dựa cho cháu gái.