Chương 9

Mãi một lúc sau mới mới nhận ra mình đã đặt chân lên Hải Dương Tinh rồi. Bạch Tân Trúc ngáp một cái, thò đầu ra khỏi lều và phát hiện hôm nay là một ngày đẹp trời.

Cậu mang theo đồ vệ sinh cá nhân đến bên hồ để rửa mặt đánh răng, lần này phải đặc biệt cẩn thận, tránh để đồ của mình lại rơi xuống thì toang.

Hôm nay, việc Bạch Tân Trúc cần làm là đội nón lá, xách xô ra biển xem có vớt được hải sản nào để cải thiện bữa ăn đạm bạc không.

Bãi biển mang tên Bãi biển Lam Mộng này rất đẹp, đúng như tên gọi của nó, mơ mộng và lãng mạn. Cát dưới chân Bạch Tân Trúc mịn màng và trắng tinh, nhưng cậu không dám cởi giày, nhỡ giẫm phải vỏ sò vỡ làm bị thương da thì không hay chút nào.

Bạch Tân Trúc cứ thế men theo bờ biển, đi mãi đi mãi cho đến chỗ có nhiều rạn san hô. Đúng là nơi chưa có một dấu chân người đặt đến, nên ốc với sò, rồi tôm cua các kiểu nhiều vô kể.

Chỉ là tôm cua khá cảnh giác, hễ có động tĩnh là chúng chuồn mất dép ngay, Bạch Tân Trúc chỉ có thể trơ mắt nhìn một con cua to bằng bàn tay chạy vụt qua trước mắt mình.

Cậu thèm quá đi!

Một con cua biển béo ú như vậy mà vớt về nấu cháo thì còn gì bằng.

Là một đứa trẻ đến từ vùng Trung Nguyên chưa từng trải nghiệm việc đi mò hải sản, lần này đối mặt với một bãi biển đầy tài nguyên, Bạch Tân Trúc nóng lòng xắn quần lội xuống nước mò ốc.

Nơi đây vừa trải qua một đợt thủy triều rút, để lại rất nhiều thứ hay ho, chiếc xô nhỏ mà Bạch Tân Trúc mang theo nhanh chóng đầy ắp.

Cậu thấy một đám rong biển và tảo bẹ ở cách đó không xa, bèn lội sâu hơn chút để nhặt. Lúc này nước biển đã ngập đến đầu gối.

Còn tên nhân ngư đực chuyên rình mò Bạch Tân Trúc từ lâu ấy à, mãi đến nửa đêm hôm qua hắn mới mò về ổ, tiện tay vớ theo vài con cá nhấm nháp cho qua bữa. Sáng sớm ra đã phát hiện Bạch Tân Trúc đã đến bờ biển, thế là lại bơi tót vào bờ, núp sau tảng đá, im thin thít theo dõi nhất cử nhất động của Bạch Tân Trúc.

Cậu đang nhặt ốc biển kìa.

Cái thứ đấy ăn có ngon không?

Nhân ngư vốn dĩ chả bao giờ thèm động đến ốc biển. Với bọn họ mà nói, thịt ốc vừa nhạt nhẽo lại dai nhách, còn chẳng bằng thịt sò biển.

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, ở bờ biển thì thứ này lại nhiều nhất.

Thi thoảng hắn cũng đổi gió ăn thử cồi sò điệp dưới biển sâu, đúng là ngon bá cháy bọ chét, vừa tươi vừa ngọt, cho vào miệng cái là trôi tuột xuống cổ họng ngay.

Cơ mà cái loại sò điệp ấy lại sống tận đáy biển sâu, mấy tên nhân ngư như hắn đa phần là lười biếng, chả buồn đi tìm.