Người cá lặng lẽ lặn xuống, rồi bơi theo tiếng bước chân của thiếu niên dưới nước, khi bơi đến bên vũng nước nơi đối phương đặt chân rồi lại thò đầu lên, từ xa nhìn cậu đang giơ tay phơi quần áo.
Thời tiết tháng 5 ở đây khá nóng, Bạch Tân Trúc mặc bộ đồ ngủ dài tay mỏng nhẹ, lúc này ống quần và tay áo đều được xắn lên.
Những thiết bị chống muỗi nhỏ cực kỳ hiệu quả, cậu đã lảng vảng trong rừng lâu như vậy mà không hề bị muỗi đốt.
Phơi đồ xong xuôi, cậu ngồi phịch xuống bộ bàn ghế trước lều, bắt đầu công cuộc nấu nướng bữa tối. Bận rộn cả buổi chiều, bụng cậu đã đói meo rồi.
Chiếc bàn này vừa là bàn ăn, bàn làm việc, lại kiêm luôn cái bếp mini nữa chứ. Mấy món đồ bếp điện bé tí teo này nấu cho một người ăn là chuẩn bài rồi.
Cơm đã được nấu từ lúc cậu đi tắm, bây giờ chỉ cần xào thêm món ăn là được.
Tối nay cậu sẽ ăn trứng xào thịt nguội, đơn giản như bữa trưa. Đồ ăn ở đây có hơi nhạt nhẽo, Bạch Tân Trúc định ngày mai sẽ đi tìm chút hải sản để cải thiện bữa ăn.
Ăn uống xong xuôi, Bạch Tân Trúc bê đống chén bát bẩn tiến thẳng ra cái hồ nước nơi người cá đang trú ngụ.
Người cá đang ở dưới nước, cách mặt nước thấy bóng dáng chàng trai lờ mờ trên mặt nước, mũi và mắt hiện lên rõ ràng một cách bất thường.
Bạch Tân Trúc không dám tắm ở đây vì hồ nước này khá lớn, mặt nước xanh thẳm trông sâu hun hút, cứ có cảm giác như sắp bị nó nuốt chửng vào trong vậy.
Cơ mà lấy chậu múc nước rửa bát thì không sợ. Bất ngờ, tay cậu trượt một cái, một chiếc thìa kim loại rơi xuống. Bạch Tân Trúc lập tức kêu lên: "Á..."
Quá bất cẩn rồi, cậu chỉ có tổng cộng hai chiếc thìa thôi đó.
May mắn là cậu nhanh tay lẹ mắt, ngay khoảnh khắc chiếc thìa rơi xuống, cậu đã đưa tay ra vớt ngay. Không biết có phải do may mắn không mà khi đầu ngón tay cậu chạm đúng vào chiếc thìa, liền vội nắm chặt rồi nhấc lên.
Bạch Tân Trúc nhìn chiếc thìa, vẫn còn hoảng hốt nói: "Trời ơi, suýt chút nữa thì làm mất mày rồi."
Nước bẩn đã dùng qua, Bạch Tân Trúc cẩn thận đổ sang chỗ khác, tránh làm ô nhiễm nguồn nước sạch trong hồ.
Sau khi cậu rời đi rồi, tên người cá từ trong hồ nước mới từ từ nổi lên, vẫn tiếp tục nằm dài bên bờ theo dõi nhất cử nhất động của cậu.
Tuy nhiên, do ban ngày phải làm việc mệt mỏi, Bạch Tân Trúc nhanh chóng vào lều nghỉ ngơi. Chỉ còn ngọn đèn ở cửa lều vẫn sáng cho đến bình minh.
Rừng cây buổi sáng sớm vẫn còn bao phủ một lớp sương mù ảo diệu, phải đến khi mặt trời lên cao hẳn mới dần tan đi. Tiếng chim hót trong trẻo đánh thức Bạch Tân Trúc đang ngủ say trong lều. Khi tỉnh dậy nghe thấy bản nhạc du dương của tự nhiên, cậu vẫn còn hơi mơ màng.