Cá mập không nằm trong phạm vi săn bắt của người cá, bởi thịt cá mập ăn chán phèo.
Có lẽ người cá đực này đang tò mò không biết Bạch Tân Trúc là giống cá gì, nhưng nói thật, hiếm ai mà nhìn phát biết ngay Bạch Tân Trúc là thủy tộc cấp cao, mà dòng máu cá mập thì loãng như nước ốc.
Trong đôi mắt xanh băng biếc của hắn ánh lên vẻ tò mò, khiến hắn trông chả giống gì với mấy tên yêu quái biển hung ác trong truyền thuyết.
Các thủy tộc cấp cao ở Hải Dương Tinh thực sự có thể hóa thành hai chân, nhưng bọn họ hiếm khi làm vậy, bởi việc giữ hình dạng người cá trong đại dương sẽ giúp họ di chuyển nhanh nhẹn hơn.
Chỉ trong một số trường hợp đặc biệt họ mới duy trì hình thái hai chân thôi, mà có biến ra cũng chẳng phải để đi bộ đâu, tại bọn họ có biết đi trên cạn đâu trời.
Trừ khi chịu khó tập luyện một thời gian dài, mà đối với mấy sinh vật quanh năm suốt tháng sống dưới biển thì, ừm, có vẻ không cần thiết cho lắm.
Bạch Tân Trúc không hề hay biết rằng chủ nhân của lãnh địa này đã phát hiện ra mình. Khi màn đêm buông xuống, làn nước trở nên lạnh buốt, cậu mới miễn cưỡng bước ra khỏi hồ, dùng chiếc khăn tắm lớn quấn lấy mình.
Sau khi khăn tắm hút khô nước trên bề mặt da, cậu treo khăn lên cây rồi bắt đầu chậm rãi mặc quần áo.
Đôi chân dài thon thả dưới ánh đèn tỏa ra một vầng sáng ấm áp trông thật ấm cúng, đây chính là lợi thế mà động vật máu nóng ở biển không có được.
Đôi mắt xanh băng lạnh lùng trong màn sương cứ dán chặt vào một chỗ cong cong tròn tròn nào đấy, cho đến khi bị vật liệu dệt mềm mại che lại, cặp mắt ấy mới chịu di chuyển lên nhìn Bạch Tân Trúc.
Ánh nhìn này không có tính xâm lược, cũng không có bất kỳ cảm xúc nào khác, nếu phải nói thì chỉ là một chút tò mò và tìm hiểu, có lẽ còn chút xíu bị hớp hồn nữa.
Bạch Tân Trúc quay người lại, đối diện với hồ nước mà người cá đang núp ở đó, nhưng cậu không thấy gì cả, vẫn tiếp tục vô tư từ từ cài cúc áo ngủ.
Đôi mắt xinh đẹp của người cá từ từ híp lại, hắn dùng bàn tay đầy móng sắc nhọn chống cằm, dường như đang chìm vào thế giới của riêng mình.
Bạch Tân Trúc ngồi xổm bên vũng nước giặt quần áo, cơ thể cậu khẽ đung đưa theo từng động tác giặt đồ.
Ở Trái Đất xài máy giặt quen rồi, giờ giặt tay thấy không quen tí nào. Giặt được mấy cái đã thấy đau tay. Thôi vậy, nghĩ bụng mai phải tự chế cái bàn chải giặt đồ mới được.
Sau khi giặt quần áo xong, Bạch Tân Trúc dọn dẹp đồ đạc của mình, xách đèn năng lượng mặt trời từng bước đi về chỗ dựng lều.