Chương 16

Chỉ muốn bay ngay đến ôm bé cá mập về, giấu đi thật kỹ.

Khổ nỗi bé cá mập đâu có biết bơi, nếu đem về thì để trên đảo cũng được thôi, mấy cái đó không thành vấn đề. Vấn đề lớn nhất là nếu bọn họ dám đến gần quần đảo Misha, chắc chắn sẽ chọc giận người cá đó, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Bây giờ chỉ có thể dặn dò bé cá mập, tuyệt đối đừng đến gần nước, thật sự rất nguy hiểm.

Bạch Tân Trúc cũng muốn đồng ý lắm, nhưng trong tình trạng của cậu thì một ngày không có nước thì sao mà sống nổi. Ví dụ như lát nữa mà làm xong cái mảnh vườn rau thì kiểu gì cũng phải đi xách nước về tưới cho hạt giống ngay.

Tuy nhiên, thấy vẻ mặt lo lắng của mọi người, cậu vẫn gật đầu đồng ý trước: "Được rồi, con sẽ cố gắng chú ý."

Tác giả có lời muốn nói: Nhưng mà bị nhắm tới rồi còn đâu.

Đồng thời, Bạch Tân Trúc còn muốn hỏi thêm: "Nếu hòn đảo này thực sự rất nguy hiểm, vậy có thể đến những hòn đảo khác không?"

Nghe câu hỏi của cá mập nhỏ, mọi người đều gật đầu, sau đó lại lộ ra vẻ áy náy không thể che giấu, bởi bọn họ thấy rất có lỗi với đứa trẻ này trước, nhưng vì đại cục mà không dám phái tàu ngầm đi giải cứu đối phương.

"Hòn đảo mà con đang ở là lãnh địa của một người cá đực, hắn rất tàn bạo và hung hãn... Nếu dám mạo hiểm tiếp cận lãnh địa của hắn, hắn nhất định sẽ trả thù toàn bộ tộc cá mập của chúng ta." Trát La kiên nhẫn giải thích.

Vương hậu Lai Tây Á - vợ của Trát La, cũng gật đầu theo: "Dù là đi trên biển hay bay trên không, hắn đều sẽ biết hết, bởi người cá rất nhạy cảm với sóng âm. Tiểu Trư à, hắn chắc chắn đã biết con xuất hiện trên đảo của hắn rồi, con phải cẩn thận hơn biết chưa."

"Cảm ơn người đã quan tâm, con sẽ cẩn thận hơn." Bạch Tân Trúc có ấn tượng rất tốt với người phụ nữ tóc đỏ xoăn này, bởi trông bà đẹp như nàng tiên cá trong truyện cổ tích.

Lai Tây Á ngẩn ra rồi nói: “Không cần cảm ơn ta đâu, bảo bối." Dường như hai từ “cảm ơn” này khiến bọn họ vô cùng xấu hổ, cả đám cùng đồng lòng gật đầu, cầu xin sự tha thứ từ Bạch Tân Trúc và cam đoan: "Đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ tìm cách giải cứu con, nhưng trước đó xin con hãy tự chăm sóc bản thân mình thật tốt đó."

Bạch Tân Trúc thấy lòng ấm áp hẳn lên. Dù sao thì đối với cậu, cả đám người này đều lạ hoắc, vậy mà lại quan tâm đến an nguy của cậu như vậy.

Cậu gật đầu nói: "Vâng. Con sẽ ăn uống đầy đủ, tự chăm sóc bản thân thật tốt."

Ngay cả khi chỉ có thể sống mãi trên đảo, những điều này cũng là điều cậu phải làm.

Nói đến thức ăn, vẻ mặt của đối phương lại trở nên căng thẳng, hỏi han đầy quan tâm: "Con có mang đủ thức ăn không? Gần đây con ăn gì?"

Về câu hỏi này... Bạch Tân Trúc trực tiếp dẫn họ đi xem đồ dự trữ của mình: "Mọi người xem này, vẫn còn hơn nửa thùng ốc biển và một ít lương thực con tự mang theo, con nghĩ trên đảo cũng nên có một số thứ có thể ăn được, đợi có thời gian sẽ đi tìm thêm."

Tóm lại là sẽ không chết đói đâu.

Đám người cá mập ở đầu dây bên kia được phen mắt chữ A mồm chữ O, đồng thanh kêu lên: "Con xuống nước rồi!"

Một bé cá mập nhỏ tí tẹo sống ngay dưới mí mắt của người cá lại dám đi dạo ở mép nước, đây là một hành động rất nguy hiểm.

"Ưʍ..." Bạch Tân Trúc mới nhận ra mình đã lộ tẩy, bèn thành thật khai báo: "Đúng vậy, buổi sáng thủy triều rút... nên nước rất nông, con nghĩ người cá sẽ không bắt được con đâu."

Bé cá con mới đến này quá ngây thơ rồi.