Từ lời kể của Trát La, Bạch Tân Trúc mới biết rằng Vương Waldo của tộc Cá Mập năm xưa từng có mối tình sét đánh với một cô gái trên Trái Đất. Vương Waldo rất muốn rước nàng về Hải Dương Tinh, nhưng nàng lại không nỡ rời xa gia đình ở Trái Đất, nên đã quyết định kết thúc mối tình này.
Vua Waldo vì thế rất đau lòng, sau nhiều lần cố gắng không có kết quả, đành phải một mình trở về Hải Dương Tinh. Nhưng lúc đó ông không hay biết rằng cô gái kia đã mang thai, vì vậy cho đến khi chết ông cũng không hề hay biết mình có một đứa con được sinh ra trên Trái Đất.
Bạch Tân Trúc nghe xong mặt đầy cảm thán: Thật sao? Hóa ra thân thế của mình là như vậy.
Khi được hỏi về gia đình mình trên Trái Đất, Bạch Tân Trúc ngẩn người tiếc nuối nói: “Con lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không biết gì về cha mẹ mình, nhưng... có lẽ họ đã không còn nữa rồi."
Các thành viên hoàng tộc Cá Mập cũng nghĩ vậy, nếu bọn họ còn sống thì đâu không chỉ có mỗi bé cá mập bị trả về rồi.
Tiếp đó, từng người một giới thiệu tên tuổi với cậu. Tên ai cũng dài ngoằng, cậu nhớ đâu có xuể, vì vậy đành lén lút quay màn hình lại để có dịp còn mở ra xem.
"Khụ, con tên là Bạch Tân Trúc, mọi người có thể gọi con là Tiểu Trúc."
"Tiểu Trư." Người cá mập phát âm tiếng Trung không chuẩn cho lắm, gọi bao nhiêu lần cũng chỉ là "tiểu trư" (heo con).
Heo thì heo thôi, Bạch Tân Trúc cười gượng chấp nhận. Sớm biết thế đã giới thiệu mình là Tiểu Bạch cho rồi.
"Bảo bối, con sống ở đảo Misha có tốt không? Có gặp nguy hiểm gì không?" Đây là vấn đề họ quan tâm nhất lúc này.
Bạch Tân Trúc sững sờ, rồi gật đầu: "Con sống ở đảo Misha rất tốt, môi trường và khí hậu ở đây rất dễ chịu, tài nguyên cũng rất phong phú."
Nói rồi, cậu dứt khoát cho mọi người xem ngôi nhà nhỏ mình tự dựng, cùng với cảnh quan xung quanh: "Mọi người xem nè, đây là chỗ từ hôm qua đến hôm nay con đã sắp xếp được đó, tuy đơn sơ nhưng ở khá thoải mái. Hôm nay con còn định khai hoang một mảnh đất trồng rau, ừm ,rau trên cạn là đồ ăn của con, giống như rong biển, tảo biển dưới đại dương mọi người vậy đó."
Khi nhìn thấy chiếc lều đơn sơ mà bé cá mập tự dựng lên, trái tim của mọi người trong hoàng tộc cá mập đều tan nát cả rồi. Một nơi đơn sơ như thế này mà gọi là thoải mái á?
Bé cá mập đáng lẽ phải được sống trong cung điện xa hoa, ăn bào ngư vi cá mập thượng hạng dưới đáy biển chứ!
Không cần phải nói, bọn họ chỉ muốn đón cậu về nhà càng sớm càng tốt.
Sau đó, khi nhìn thấy hồ nước bên cạnh chỗ ở của bé cá mập, trái tim bọn họ càng thêm thắt lại, đồng loạt hét lên trong hoảng loạn: "Tiểu Trư, con đừng ở gần cái hồ đó, sẽ có người cá tấn công con đấy."
"?" Hóa ra ở đây thật sự có người cá sao?
Nhưng cậu như chợt nhớ ra điều gì đó: "Chắc không xui xẻo đến thế đâu nhỉ? Chẳng phải người cá rất hiếm sao?"
Trong lòng đám cá mập thầm nghĩ: Đúng là người cá rất hiếm, nhưng thật trùng hợp ở quần đảo Misha nơi cậu đang ở lại có một người.
Làm cả lũ lo sốt vó!