Cái đám người này đủ mọi lứa tuổi có già có trẻ, nhưng không ai là không đẹp cả, ngũ quan sắc sảo, màu tóc đậm nhạt khác nhau, đặc biệt là những mái tóc dài xoăn tự nhiên của mấy chị gái kia... Khoan đã, sao cái chỗ bọn họ đang đứng lại cứ như ở dưới nước ấy nhỉ?
Tóc và quần áo đều có cảm giác bồng bềnh, nhưng làm sao con người có thể tự nhiên ở dưới nước như vậy được?
Đột nhiên Bạch Tân Trúc ngây người ra, hình như vừa nghĩ ra điều gì đó, cậu mở to mắt có chút không thể tin được.
Hơn chục thành viên hoàng tộc cá mập bên kia thấy cá mập nhỏ mở to mắt, bọn họ cũng không khỏi mở to mắt theo, có chuyện gì vậy?
Trát La là người hoàn hồn đầu tiên, cố nén cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng, nói với cá mập nhỏ xa lạ: "Ta là người thân của con, con à, con ở đảo Misha có ổn không?"
Những lời này của ông lọt vào tai Bạch Tân Trúc chỉ như một tràng tiếng nước ngoài. Thế là Bạch Tân Trúc nghiêng đầu một cái, dùng ngôn ngữ cơ thể để thể hiện: Chịu, không hiểu gì hết.
Thái tử Tô Luân không nhịn được nói: "Cá mập con dễ thương quá đi mất! Nhưng mà cha ơi, hình như nó không hiểu người đang nói gì đâu."
Những thành viên tộc Cá Mập khác bên cạnh cũng nhao nhao lên: “Rõ ràng cậu ấy lớn lên ở Trái Đất, chỉ nói được tiếng Trái Đất thôi, nhưng không sao, chúng ta có máy phiên dịch mà.”
Sau khi được nhắc nhở, Trát La lập tức thao tác trên thiết bị liên lạc, tìm thấy ngôn ngữ Trái Đất trong máy phiên dịch, rồi nói lại: “Thân mến… cậu có nghe hiểu ta nói không?”
Đầu Bạch Tân Trúc lại nghiêng một cái, bộ mình giống người mà mấy người này đang tìm lắm sasao?
Cậu nói: “Dạ, cháu nghe hiểu rồi. Cho cháu hỏi chút, hình như bác gọi nhầm số rồi?”
Đối phương trông có vẻ là người lớn tuổi, nên Bạch Tân Trúc dùng kính ngữ cho lịch sự.
Cuối cùng họ cũng nghe được giọng của Bạch Tân Trúc, ấm áp, trong trẻo, giọng điệu còn pha chút lanh lợi đặc trưng của tuổi thiếu niên, nghe rất dễ chịu.
“Không, ta không gọi nhầm đâu.” Trát La cố nén cảm giác vừa mừng vừa lo, dịu dàng nói: “Cậu chính là cá mập nhỏ mà bọn ta đang tìm đó.”
Tiếp đó, ông lại tự giới thiệu, rồi xưng mình là Vương của tộc Cá Mập, còn nói Bạch Tân Trúc là người thân của bọn họ bị lưu lạc ở Trái Đất.
Bạch Tân Trúc: “?”
Trát La thấy cậu ngơ ngác thì kiên nhẫn giải thích: "Ta biết con nhất thời khó lòng chấp nhận, nhưng sự thật là như vậy đó. Nhiều năm trước, vua cha của ta, Vương Waldo, đã từng đến Trái Đất..."