Không có lực chiến, không có móng vuốt và răng sắc nhọn, bơi lội thì như hạch, hơn nữa trông tuổi đời cũng không lớn, vậy cha mẹ cậu đâu?
Mãi đến vừa nãy ở bờ biển, Y Duy Đặc mới nhìn thấy khoang cứu sinh của Bạch Tân Trúc, hắn dường như đã hiểu ra Bạch Tân Trúc được thả vào lãnh địa của mình bằng khoang cứu sinh.
Giống như bị bỏ rơi vậy.
Y Duy Đặc nằm trên tảng đá bên bờ biển, vừa lén nhìn cậu vừa suy đoán vẩn vơ, thực ra trong tộc người cá của hắn cũng có những trường hợp bị bỏ rơi.
Ví dụ như sinh ra đã có khuyết tật bẩm sinh này. Đôi mắt xanh lam của Y Duy Đặc hờ hững liếc nhìn Bạch Tân Trúc, không có lực chiến, không có đuôi thì càng không biết bơi, chẳng lẽ đây chính là lý do đứa nhóc này bị bỏ rơi.
Chỉ riêng việc ném một đứa con nít vào lãnh địa của hắn đã khiến Y Duy Đặc tức điên rồi, nhưng dường như không phải là nhắm vào Bạch Tân Trúc, ngược lại tối qua hắn còn giúp Bạch Tân Trúc nhặt chiếc thìa rơi xuống nước nữa.
Mùi hải sản nấu chín tỏa ra khắp rừng cây, Bạch Tân Trúc vớt ốc ra rổ cho ráo nước. Hai bát nước chấm đủ vị đã pha xong xuôi, cậu nóng lòng cầm một con ốc lên định chén, ai dè bị bỏng nóng quá giật mình kêu oai oái, vội vàng đưa tay sờ sờ tai.
Con non này bị bỏng rồi.
Ý nghĩ này liền hiện lên trong đầu Y Duy Đặc, rõ ràng hắn vẫn có khái niệm về việc bị bỏng, dĩ nhiên, vì trong lãnh địa sâu nhất của hắn có núi lửa mà, nơi đó quanh năm luôn có nhiệt độ cao.
Người cá ăn đồ sống, còn chủng tộc trên bờ này có vẻ thích ăn đồ chín hơn, Y Duy Đặc nhìn mà chả hiểu gì cả, nhưng vẫn kiên nhẫn tiếp tục quan sát thêm.
Bạch Tân Trúc ăn xong một bữa ốc biển, thấy mùi vị ngon quá đi. Cơ mà ăn uống cũng phải cân bằng chứ, cứ hải sản mãi sao được? Thế nên buổi chiều, nhiệm vụ của cậu là khai hoang mấy mảnh đất trống gần đó để trồng rau màu.
Y Duy Đặc đang say sưa quan sát Bạch Tân Trúc, hoàn toàn không biết con non này định đào đất làm gì, bộ vui lắm sao?
Cầm xẻng gấp hì hục khai hoang vườn rau, Bạch Tân Trúc khom lưng quay về phía tên người cá đực đang rình mò mình, khi làm việc, đôi chân cậu duỗi thẳng ra thẳng tắp. Sau đó vì nóng quá, cậu bèn cởi phăng áo ngoài ra.
Đường nét cánh tay uyển chuyển của cậu thiếu niên đã thu hút ánh nhìn từ một đôi mắt xanh lam, khiến chúng chẳng thể rời đi dù chỉ một li.
Trong lúc Bạch Tân Trúc đang ra sức cày cuốc để phấn đấu thoát khỏi cảnh nghèo khổ, thì bên phía hoàng tộc cá mập cuối cùng cũng mò được thông tin liên lạc của Bạch Tân Trúc từ chính phủ Trái Đất.
Thế là không quản đêm hôm, bọn họ tức tốc cử lập trình viên xịn sò nhất để kích hoạt quyền truy cập thiết bị liên lạc của Bạch Tân Trúc từ xa và kết nối tín hiệu cho đối phương. Nhưng chuyện này đâu có dễ ăn.
Hải Dương Tinh và Trái Đất vốn không có nhiều giao thiệp, trình độ và hướng phát triển công nghệ của hai bên đều khác nhau, chỉ riêng việc hoàn thành chuyện này đã tốn rất nhiều công sức.
May mà kết quả cuối cùng vẫn êm đẹp!