Chương 11

Ngôi nhà tạm bợ còn chưa được dựng xong, Bạch Tân Trúc mới chân ướt chân ráo đến đây nên có hơi thấy thiếu an toàn trầm trọng.

Nhưng chỉ cần tổ ấm tạm bợ ấy hoàn thành, lại còn có mấy món đồ điện tử be bé để nấu mấy món ngon bá cháy nữa chứ, tâm trạng cậu lập tức quay xe 180 độ. Thậm chí, Bạch Tân Trúc còn bắt đầu tận hưởng cuộc sống an nhàn và giàu có của hiện tại nữa chứ.

Mà cái giàu có ở đây ấy, chính là những tài nguyên ven biển và trên đảo cứ gọi là bạt ngàn, mọi thứ ở đây đều đang chờ Bạch Tân Trúc đến khám phá đấy.

Trong lúc luộc ốc, cậu tiện tay mở một số file audio đã tải xuống trước khi rời khỏi Trái Đất. Ngày hôm đó, cậu đã đốt sạch sành sanh số điểm tích lũy chỉ để tải một đống file audio hữu ích và có cả vô ích.

Có rất nhiều nội dung mà Bạch Tân Trúc trước đây không bao giờ thèm nghe, nhưng giờ nghe lại thấy rất thân thuộc, dù cho những kiến thức này cậu cũng chẳng còn cần đến nữa.

Vỏ ốc cứ kêu lạch cạch vào thành nồi theo nhịp nước sôi. Cách đó không xa, trong cái vũng nước phía sau lưng Bạch Tân Trúc, tên người cá đực lại trồi lên mặt nước.

Vào ban ngày, hắn trông như có làn da trắng như tuyết, dưới ánh nắng mặt trời đã bớt đi một chút vẻ yêu mị, mà thân thiện hơn một chút.

Mà tất nhiên, sự thân thiện ở đây chắc chắn không phải là thật rồi.

Hắn tên là Y Duy Đặc, đây chính là lãnh thổ của hắn ta. Trước đây, cứ hễ có loài thông minh nào dám bén mảng đến lãnh địa của hắn, là Y Duy Đặc sẽ thẳng tay xử lý đối phương theo bản năng, không một chút thương xót nào.

Hắn rất tàn nhẫn, thậm chí có lần còn kéo xác đối phương đi tuần tra quanh lãnh địa của mình. Đây cũng là trạng thái bình thường của tộc người cá, nếu không đủ hung dữ thì chỉ có bị gϊếŧ thôi.

Y Duy Đặc nheo mắt nhìn cậu nhóc con người đang hì hục ăn ốc biển. Cậu có làn da trắng nõn, mái tóc đen mềm mại cùng đôi mắt đen nhánh. Cậu không phải người cá, thậm chí còn chẳng sống dưới biển.

Sau khi xác định Bạch Tân Trúc không phải người cá, Y Duy Đặc trở nên thờ ơ ra mặt. Điều này cũng dễ hiểu thôi, người cá gần như là chủng tộc có lực chiến cao nhất ở Hải Dương Tinh, còn lại dù là cá voi hay cá mập cao cấp, Y Duy Đặc cũng chẳng thèm để mắt đến.

Hay nói đúng hơn, hắn cũng là một người nổi bật trong số những người cá, nếu không thì đã chẳng thể vừa trưởng thành đã gϊếŧ chết một con người cá đực rồi.

Dạo này cuộc sống êm đềm quá, Y Duy Đặc bắt đầu lơ đãng đoán xem chủng tộc của "đứa nhóc" trên bờ này là gì?