Chương 10

Đây chính là sự khác biệt giữa nhân ngư và tộc cá mập, khi nhân ngư đã mạnh đến một mức độ nhất định, bọn họ dường như không có những ham muốn trần tục nữa. Mà chỉ muốn sống tự do tự tại, tâm trí hoàn toàn không đặt vào việc xây dựng và phát triển.

Cứ như thể văn minh của Hải Dương tinh chẳng liên quan gì đến họ, hay nói thẳng ra, cái giống người cá này vốn dĩ chẳng có tí văn minh nào, bọn họ khinh thường mấy cái thứ này.

Dù là người cá của một vạn năm trước hay một vạn năm sau, thì vẫn cứ giữ nguyên vẻ hoang dã cùng bản năng vốn có.

Đằng sau sự hung tàn và khát máu ấy, thực ra người cá rất an phận thủ thường. Chỉ cần bọn họ chiếm được một vùng biển có đủ tài nguyên để sống sót, thì cơ bản là sẽ chẳng thèm đi xâm chiếm lãnh thổ của những tên người cá khác nữa.

Đại loại là cứ thế mà ôm khư khư cái ao nhà của mình mà sống qua ngày, cho đến khi già mà chết đi, hoặc là bị mấy tên người cá trẻ khỏe hơn thịt.

Tên người cá ở quần đảo Misha này còn rất trẻ, tộc cá mập với trình độ công nghệ phát triển đã ghi lại quá trình hắn chiếm tổ chim khách từ hai năm trước, lúc đó hắn chắc hẳn vừa mới trưởng thành không lâu, bị mẹ đá ra đường đi tìm lãnh thổ mới.

Tính theo tuổi thọ của người cá, thì hắn còn sống dai lắm, phải 50 năm nữa mới đạt đến đỉnh cao sức mạnh, rồi duy trì phong độ tầm 200 năm, sau đó mới từ từ xuống dốc trong khoảng 100 năm tiếp theo.

Bạch Tân Trúc ôm theo một nắm rong biển, liếc mắt về phía rạn san hô nơi người cá ẩn náu, một lúc sau lại thu ánh mắt về.

Thấy thủy triều sắp lên, cậu vội vàng xách một xô chiến lợi phẩm rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía bờ.

Người cá từ phía sau rạn san hô lộ ra nửa khuôn mặt tuấn tú, bất động nhìn bóng lưng Bạch Tân Trúc rời đi, dường như hoàn toàn chìm đắm trong đó.

Thủy triều dâng cao nhấn chìm phần đuôi tóc màu hạt dẻ của hắn, những sợi tóc này như có linh hồn vậy, nổi bồng bềnh trong nước, cảm giác lúc chạm vào chắc hẳn rất mềm mại.

Cái bóng dáng cao ráo, thanh thoát trên bãi biển cứ thế xa dần, xa dần, rồi bốc hơi mất tăm.

Một cơn sóng ập tới đánh thức người cá đực đang mơ màng, hắn dùng lực ấn cánh tay lên rạn san hô, cơ thể với những đường nét tuyệt đẹp đổ ngược ra biển, đường cong khi xuống nước vô cùng uyển chuyển, tiếc là không có ánh mắt nào có thể bắt gặp hắn, chiêm ngưỡng vẻ đẹp này.