Chương 7

Kỷ Vân Chương ngồi ở ban công có mái che, đeo tai nghe Bluetooth, chiếc ô lớn che trên đầu, chặn bớt phần lớn ánh nắng. Anh cúi đầu, vừa lướt xem tài liệu trên máy tính bảng, vừa nghe An Gia Minh ở đầu dây bên kia cảm thán: “Cảnh Lê có quá nhiều điểm sáng để khai thác, Carrey đúng là lãng phí, bỏ phí một viên ngọc quý như vậy mà không biết cách lăng xê, để cho viên ngọc sáng ấy phủ bụi. Ban lãnh đạo của họ thật tệ.”

Từng đoạt giải vũ đạo, từng đoạt giải piano, là đệ tử chân truyền của đại sư cổ cầm, thời đi học là học bá chính hiệu, diễn xuất cũng có thiên phú, bộ phim đầu tay đã nhận được đề cử Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất… Kỷ Vân Chương xem bản lý lịch xuất sắc của Cảnh Lê, gật gù đồng tình.

Dù sao cũng không phải nghệ sĩ của mình, An Gia Minh dù tiếc nuối cũng chỉ dám cảm thán hai câu, rồi chuyển sang chủ đề chính: “Cảnh Lê thời đại học thường xuyên làʍ t̠ìиɦ nguyện viên, từng đến trại trẻ mồ côi, trường học đặc biệt, cả viện dưỡng lão nữa. Sáng nay tôi đã đích thân đến những nơi đó, hỏi thăm nhân viên ở đấy, họ vẫn còn nhớ Cảnh Lê. Nhắc đến cậu ấy, ai cũng khen.”

“Tôi đã hỏi rất kỹ nhân viên ở viện dưỡng lão, bên trong cũng có những trường hợp giống như ông nội anh. Cảnh Lê đối xử với họ rất kiên nhẫn, không hề e ngại.”

"So với những người khác, cậu ấy quả thực phù hợp hơn, tính cách tốt, rất dịu dàng, giàu tình cảm, các phương diện khác lại đều rất xuất sắc. Ông nội anh hẳn sẽ rất thích cậu ấy. Cậu ấy làm bạn đời của anh, ông nội anh sẽ yên tâm." Anh ta ngừng lại uống ngụm nước: “Anh thấy thế nào? Nếu anh quyết định chọn Cảnh Lê, tôi sẽ đi liên hệ với cậu ấy.”

Cảnh Lê còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp đại học, cuộc đời gần như là một trang giấy trắng, thông tin không nhiều. Kỷ Vân Chương xem rất nhanh, rồi anh đột nhiên hỏi: “Nếu cậu là người đại diện của Cảnh Lê, mất bao lâu để lăng xê cậu ấy nổi tiếng?”

"Cái gì?" An Gia Minh nhất thời chưa phản ứng kịp, suy nghĩ nghiêm túc rồi trả lời: “Nếu người đứng sau chống lưng là anh, thì còn phải xem thiên phú của cậu ấy đến đâu. Chỉ tính việc nổi tiếng, nhanh nhất là một năm, nhiều nhất là hai năm.”

"Anh định ký hợp đồng với cậu ấy à?" Anh ta hỏi.

"Chắc là vậy." Kỷ Vân Chương nói.

An Gia Minh hiểu ý anh, đây là cách Kỷ Vân Chương muốn trả công cho Cảnh Lê. Anh đã quyết định rồi, sẽ nhờ Cảnh Lê giúp mình diễn vở kịch kết hôn giả này.