Vận khí của Cảnh Lê không tốt lắm. Cậu ký hợp đồng với công ty chưa được bao lâu thì người đại diện ký với cậu là Mục Ca đã bị công ty khác săn đón với giá cao. Trớ trêu thay, cô ấy lại có một đối thủ không đội trời chung trong công ty, mà kẻ đó lại là người thân của sếp. Cô ấy vừa đi, sự thù hằn đó liền trút lên đầu những nghệ sĩ do Mục Ca ký hợp đồng.
Những người đã có chút tiếng tăm thì còn đỡ, kẻ đó không dám làm gì quá đáng. Nhưng người như Cảnh Lê, chẳng có chút danh tiếng nào thì thảm. Không có tài nguyên, người đại diện được phân cho đều là lính mới hoặc không có năng lực, chẳng khác nào muốn chặn đường phát triển của cậu.
"Đừng nghĩ nhiều quá." Cảnh Lê rót cho anh cốc nước: “Uống nước đi, xem TV này, phim này hay đấy, hài lắm.”
Cậu cười tươi: “Mà này, bánh trôi ngon lắm, em rất thích.”
Nhạc Hiểu Tiêu nhìn Cảnh Lê, không tìm thấy chút hụt hẫng hay chán nản nào trên gương mặt cậu. Nhớ lại những tháng ngày khó khăn Cảnh Lê đã trải qua, anh không khỏi một lần nữa khâm phục bản tính lạc quan của cậu.
Ngoại hình đẹp, tính cách tốt, ôn hòa lễ phép, khiêm tốn cẩn trọng, nghiêm túc nỗ lực. Một người như vậy, không nên bị chôn vùi.
Cậu ấy phải tỏa sáng rực rỡ.
Nhạc Hiểu Tiêu nắm chặt tay, anh nhất định phải lăng xê Cảnh Lê cho thật nổi tiếng.
Ăn xong bánh trôi, Cảnh Lê đã no. Phần ức gà rán mua về còn thừa một nửa, cơm thịt bò cũng còn một ít. Theo nguyên tắc không lãng phí thức ăn, cậu cất tất cả vào tủ lạnh, định bụng mai ăn tiếp.
Cầm hai lon Sprite quay lại, nghe thấy lời Nhạc Hiểu Tiêu, cậu đưa một lon cho anh, thoải mái vắt chéo chân: “Không cần đặt mục tiêu lớn như vậy để tự tạo áp lực cho mình đâu.”
"Hả?" Nhạc Hiểu Tiêu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cậu.
Giây tiếp theo, anh nhận ra mình đã nói ra những gì đang nghĩ trong lòng.
"Mục tiêu này không hề xa vời." Nhạc Hiểu Tiêu khẳng định: “Cậu sẽ nổi tiếng.”
“Ngoại hình của cậu dù đặt trong giới giải trí cũng là của hiếm. Chỉ cần gương mặt này thôi, sớm muộn gì cậu cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ. Cậu chỉ thiếu một cơ hội thôi.”
Cảnh Lê không nhịn được cười, cậu sờ sờ mặt mình: “Lời này em thích nghe, em đúng là đẹp thật.”
Cậu giơ lon Sprite trong tay, cụng nhẹ với Nhạc Hiểu Tiêu một cái: “Cùng nhau cố gắng nào!”
Cậu cũng mong chờ ngày tích đủ tiền rồi về hưu!
—
An Gia Minh làm việc rất hiệu quả, sáng hôm sau đã gửi thông tin liên quan đến Cảnh Lê cho Kỷ Vân Chương.