Chương 4

Thấy anh trầm tư, An Gia Minh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ anh định tìm cậu ta?”

Kỷ Vân Chương không trả lời ngay. Anh lại quay đầu nhìn ra ngoài, Cảnh Lê đã không còn ở đó. Cậu đang một tay đỡ bà cụ, hai người vừa đi vừa nói chuyện, xa dần.

Anh ra lệnh cho An Gia Minh: "Tôi muốn một bản thông tin của cậu ấy."



Cảnh Lê vừa xem một bộ phim thần tượng vừa ăn cơm. Nghe tiếng chuông cửa, cậu đứng dậy ra mở.

Cửa vừa mở, luồng khí lạnh lập tức ùa vào. Vì trong phòng bật máy sưởi nên cậu chỉ mặc đồ mỏng, bất chợt bị lạnh rùng cả mình. Cậu vội vàng kéo người vào nhà rồi đóng cửa lại.

"Nhanh vậy?" Cậu lấy một đôi dép lê từ tủ giày bên cạnh cho Nhạc Hiểu Tiêu thay.

"Tôi từ nhà hàng qua thẳng đây, cũng không xa lắm." Nhạc Hiểu Tiêu đưa hộp cơm xách trong tay cho cậu, cúi người đổi giày: “Mang bánh trôi cho cậu này.”

Cảnh Lê sững người một chút. Nhạc Hiểu Tiêu nói: "Hôm nay Đông Chí, chẳng phải Đông Chí chỗ các cậu hay ăn bánh trôi sao?" Anh nhìn Cảnh Lê từ trên xuống dưới vài lần: “Gầy quá, ăn nhiều vào.”

Cảnh Lê lúc này mới nhớ ra hôm nay là Đông Chí: “Cảm ơn anh nha.”

Nhạc Hiểu Tiêu đổi giày xong, cởϊ áσ khoác, theo Cảnh Lê vào phòng khách. Anh liếc thấy bữa tối của cậu đặt trên bàn trà, im lặng hai giây rồi nói: “Bánh trôi ăn hai cái lấy lệ là được rồi.”

Cảnh Lê đã ngồi xuống, nghe vậy ngẩng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt lên án vài giây, rồi quay đi, nhìn chằm chằm phần bánh trôi vừa được mở ra còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút, mím môi.

"Lúc nãy anh còn bảo em gầy, phải ăn nhiều một chút cơ mà." Giọng cậu hạ thấp, nói chậm lại, nghe có vẻ tủi thân lắm.

Đường nét gương mặt nhìn nghiêng của cậu rất rõ ràng. Dưới ánh đèn, chiếc cổ thon dài, trắng nõn hiện ra rõ mồn một. Cậu mặc bộ đồ ngủ rất rộng, khiến vóc dáng càng thêm mảnh khảnh.

“…”

Nhạc Hiểu Tiêu bỗng nảy sinh ảo giác mình đang ngược đãi cậu.

Anh vội vàng nhẩm tính lịch trình sắp tới của Cảnh Lê trong đầu… Ừm, không có gì cả. Hôm nay anh tranh thủ vai diễn thất bại, vẫn phải tiếp tục tìm. Trước khi tìm được vai mới, Cảnh Lê chỉ có thể ở nhà nghỉ ngơi.

Anh xua tay: “Thôi, ăn đi ăn đi.”

Cảnh Lê lập tức thay đổi biểu cảm, mặt mày hớn hở, đâu còn vẻ tiu nghỉu nữa?

Nhạc Hiểu Tiêu cạn lời: “Cậu có ấu trĩ không vậy, lần nào cũng dùng chiêu này.”

Cảnh Lê ăn một viên bánh trôi nhân mè đen thơm ngọt, giơ tay làm dấu chữ V với Nhạc Hiểu Tiêu: “Chiêu cũ mà hiệu quả là được rồi, ai bảo anh mềm lòng làm gì.”