Chương 3

Cảnh Lê dạy rất nghiêm túc, cơm đã xong cậu cũng chưa vội đi, mãi đến khi cô bé có thể tự mình gấp được một bông hoa hoàn chỉnh, cậu mới đứng dậy lấy cơm rồi rời đi.

Khi cậu bước ra khỏi quán nhỏ, cô bé cầm bông hoa tự tay mình gấp, lon ton chạy đến bên bà chủ, giơ tay đưa cho mẹ, rồi dùng ngôn ngữ ký hiệu, vui vẻ khoe với mẹ rằng mình đã học được cách gấp hoa.

Cảnh Lê ăn viên kẹo, kéo chặt áo khoác và khăn quàng cổ, một tay kéo vali, tay kia xách hộp cơm đã được đóng gói cẩn thận, men theo con đường rực sáng đèn đi vào khu dân cư.

Bóng cậu đổ dài dưới ánh đèn đường, kéo mãi đến chỗ chiếc xe hơi màu đen đậu bên lề khu dân cư. Cửa sổ xe hạ xuống, một gương mặt góc cạnh rõ ràng, vô cùng tuấn tú hiện ra dưới ánh đèn đường. Ánh mắt Kỷ Vân Chương dõi theo Cảnh Lê, thu hết vào mắt hình ảnh cậu mỉm cười chào hỏi những người lớn tuổi quen biết trên đường đi.

Bỗng có một bà cụ gọi cậu, cậu quay đầu lại.

Khu dân cư này tuy hơi cũ nhưng ban quản lý rất có trách nhiệm, cứ cách một đoạn lại dựng một cột đèn đường, đủ để chiếu sáng toàn bộ khu.

Dưới ánh sáng rực rỡ, khuôn mặt Cảnh Lê hiện rõ mồn một trong mắt Kỷ Vân Chương. Dù là Kỷ Vân Chương, người đã gặp qua vô số người đẹp, cũng có thoáng chốc sững sờ vì vẻ đẹp ấy.

"Anh đang xem gì vậy?" Cửa ghế lái mở ra rồi đóng lại. Sau khi An Gia Minh giải quyết xong nhu cầu cá nhân cấp bách, ngồi vào xe, thấy Kỷ Vân Chương mở cửa sổ, cứ nhìn mãi ra ngoài, bèn hỏi.

Kỷ Vân Chương không nói gì. An Gia Minh liền nghiêng người qua, nhìn theo hướng mắt anh, thoáng cái đã thấy Cảnh Lê đang nói chuyện với bà cụ.

An Gia Minh hiểu ra: “Anh đang xem cậu ta à.”

Anh ta nhìn thêm một lát, ngạc nhiên "Ồ" một tiếng, nói: “Tôi biết cậu ta.”

Nghe vậy, Kỷ Vân Chương cuối cùng cũng quay mặt lại nhìn người đại diện của mình. Giọng nói của anh cũng lạnh lùng, xa cách như vẻ mặt, mang theo cảm giác người lạ chớ lại gần: “Là nghệ sĩ?”

“Ừm, nghệ sĩ ký hợp đồng với Carrey Entertainment, tên Cảnh Lê. Tháng trước tôi gặp cậu ta ở chỗ đạo diễn Lâm, cậu ta cùng người đại diện đến thử vai. Một cậu nhóc rất ngoan.”

Anh ta còn ấn tượng với Cảnh Lê chủ yếu là vì gương mặt và vóc dáng của cậu quả thật quá nổi bật.

Kỷ Vân Chương cụp mắt xuống, tay trái tùy ý đặt lên bảng điều khiển trung tâm, ngón trỏ thờ ơ gõ nhẹ, trong chiếc xe yên tĩnh vang lên những tiếng "cốc, cốc, cốc" đều đặn.