Còn vì sao không có xe công ty đến đón, câu trả lời vô cùng đơn giản: Cảnh Lê quá "chìm", công ty căn bản không ưu tiên nguồn lực này cho cậu.
Cảnh Lê nhìn cảnh phố xá ngoài cửa sổ: “Sắp đến rồi.”
“Tôi qua tìm cậu ngay đây, cậu ở nhà đợi tôi nhé.”
“Được.”
Điện thoại vừa ngắt, xe cũng vừa đến cổng khu dân cư.
Khu dân cư nằm trong một khu phố cũ, con phố trước cổng tấp nập những hàng quán nhỏ mang đậm hơi thở đời thường. Giờ này đúng là giờ ăn tối nên vô cùng náo nhiệt. Cảnh Lê xuống xe, kéo vali đi thẳng đến một cửa hàng nhỏ nằm ở góc phố.
Rõ ràng cậu là khách quen của quán này. Bà chủ thấy cậu, tươi cười thân thiết hỏi: “Đi công tác về rồi hả? Vẫn cơm thịt bò niêu đất như cũ chứ?”
Cảnh Lê cong mắt cười, gật đầu: “Vâng, cho cháu thêm một phần ức gà rán nữa ạ.”
Vai diễn đã đóng máy, phải tự thưởng cho mình một chút.
Cơm thịt bò và ức gà rán của quán này đều làm tại chỗ, cần chút thời gian chuẩn bị. Cảnh Lê đến một bàn trống ngồi đợi. Con gái bà chủ đang ngồi ở cửa gấp giấy, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt chất đầy giấy thủ công đủ màu sắc. Cô bé cau mày, phồng má, loay hoay với một tờ giấy màu hồng.
Cảnh Lê nhìn một lát, rồi ghé sát lại, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cô bé: “Em muốn gấp cái gì thế?”
Cô bé bị điếc bẩm sinh. Thời đại học, Cảnh Lê từng làʍ t̠ìиɦ nguyện viên ở một trường học đặc biệt, có học qua ngôn ngữ ký hiệu. Tuy không quá thành thạo nhưng vẫn có thể diễn đạt được những từ ngữ thông dụng.
Cô bé cũng rất quen Cảnh Lê, vì ngoài bố mẹ ra, chỉ có cậu mới hiểu được lời cô bé nói và có thể trò chuyện cùng cô. Cô bé cực kỳ thích Cảnh Lê.
Cô bé lập tức dùng tay ra hiệu cho Cảnh Lê: “Hoa ạ.”
Rồi mong chờ hỏi: “Anh có biết gấp không?”
Cảnh Lê không phụ sự mong đợi của cô bé: “Biết chứ, anh dạy em nhé.”
Mắt cô bé sáng lấp lánh, lấy từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho Cảnh Lê, rất lễ phép: “Quà cảm ơn anh.”
Cảnh Lê mỉm cười, cầm lấy hai tờ giấy màu xanh lam. Ánh mắt cô bé dán chặt vào tay cậu, đôi mắt to tròn mở lớn, chăm chú nhìn.
Tay Cảnh Lê rất đẹp, ngón tay thon dài, trắng nõn, hơi gầy, trông rất mềm mại. Đầu ngón tay tròn trịa, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, hồng hào khỏe mạnh. Cậu gấp một bông cho cô bé xem thử, hỏi cô bé có thích không. Cô bé gật đầu, cậu mới kiên nhẫn bắt đầu dạy.