Chương 13

"À đúng rồi, Ngô Hoành… Tổng giám đốc Ngô đâu ạ?" Cảnh Lê thắc mắc.

"Sao ông ấy lại cho anh mượn văn phòng?"

"Các phòng họp khác đều có người dùng rồi."

Kỷ Vân Chương dừng bước, cúi đầu nhìn cậu: "Ông ấy đang họp hội đồng đầu tư. Cậu muốn tìm ông ấy à?"

"Không tìm ạ." Cảnh Lê cười. "Đi thôi."

Vào thang máy, cậu gửi một tin nhắn WeChat cho Nhạc Hiểu Tiêu, bảo anh đến bãi đậu xe. Gửi xong, cậu ngẩng đầu, Kỷ Vân Chương cụp mắt nhìn. "Ừm?"

"Em muốn đưa người đại diện của em đi cùng." Câu này không phải hỏi ý, mà là một lời thông báo.

Kỷ Vân Chương nhớ lại thông tin xem được hồi sáng: "Nhạc Hiểu Tiêu?"

"Là anh ấy."

"Cậu rất tin tưởng cậu ta?"

Cảnh Lê cười cười: "Anh ấy là bạn của em."

Kỷ Vân Chương "ừm" một tiếng: "Được."

Đây là thang máy chuyên dụng, thường chỉ có Ngô Hoành Đồ và vài quản lý cấp cao của công ty sử dụng. Trong thang máy chỉ có hai người họ. Cảnh Lê nhìn chằm chằm con số tầng lầu đang giảm xuống, đột nhiên hỏi: "Tại sao lại là em?"

Theo lý mà nói, kết hôn giả nên tìm người ngoài ngành sẽ tiện hơn. Dù cậu rất "chìm", nhưng cũng là người trong giới giải trí, hơn nữa Kỷ Vân Chương còn hứa sẽ lăng xê cậu.

Kỷ Vân Chương cao hơn Cảnh Lê một chút, ở khoảng cách gần thế này, Cảnh Lê phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Kỷ Vân Chương cúi đầu, ánh mắt gần như bao trọn lấy cậu. Dường như nhận ra điều này có chút áp bức, Kỷ Vân Chương lùi lại một bước: "Tối qua tôi gặp cậu, ở cổng khu dân cư cậu ở."

Cảnh Lê hơi bất ngờ.

Thang máy xuống đến bãi đậu xe ngầm, không có máy sưởi nên hơi lạnh. Cảnh Lê kéo chặt áo khoác, rồi choàng chiếc khăn đang vắt trên tay lên cổ, nghiêng đầu nhìn Kỷ Vân Chương. Anh cũng đã khoác áo vào, chiếc áo khoác đen đơn giản mặc trên người anh bỗng trở nên lịch lãm và có phong cách hơn hẳn.

Kỷ Vân Chương dẫn cậu đến xe của mình, hỏi cậu có muốn lên xe đợi không. Cảnh Lê lắc đầu: "Sau đó thì sao ạ?"

"Tôi thấy cậu nói chuyện với cô bé kia bằng ngôn ngữ ký hiệu, dạy con bé gấp hoa, cũng thấy cậu tương tác thân thiết với những người lớn tuổi đó." Kỷ Vân Chương nhìn cậu.

"Tôi nghĩ, cậu là một người tốt, kiên nhẫn và lương thiện."

Lý do này thật sự vô cùng giản dị.

Cảnh Lê nghĩ nghĩ, đột nhiên hỏi một câu: "Anh có phải là người thích cái đẹp không?"

Đôi mắt cậu sáng long lanh, tựa hồ nước trong veo dưới ánh mặt trời, giống như một đứa trẻ đang mong được khen. Kỷ Vân Chương thấy buồn cười: "Phải, ai cũng thích những người, những vật đẹp đẽ, tôi cũng không ngoại lệ."