Chương 11

Kỷ Vân Chương ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh. Anh sở hữu vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, vai rộng eo thon, đúng chuẩn "móc áo di động". Ngũ quan sắc nét, rõ ràng, vừa anh tuấn lại vừa có nét riêng dễ nhận diện.

Đẹp trai thật sự.

Cậu bỗng nhớ lại lời cô gái ở sân bay tối qua, không thể không thừa nhận, cô ấy nói đúng. Cậu và Kỷ Vân Chương quả thực không cùng một đẳng cấp về độ đẹp trai, Kỷ Vân Chương vượt trội hơn hẳn.

Tuy nhiên, nếu chỉ nói về mức độ ưa nhìn và đẹp mắt, cậu phải công bằng cho mình điểm tối đa, ngang ngửa với Kỷ Vân Chương.

Ánh mắt Cảnh Lê thẳng thắn và trực diện, Kỷ Vân Chương dĩ nhiên nhận ra. Anh bưng ly nước trái cây còn lại trên bàn, đặt xuống trước mặt cậu: "Ly này tôi gọi giúp cậu."

Rồi anh ôn tồn hỏi: "Đẹp trai không?"

Cảnh Lê thẳng thắn thừa nhận: "Đẹp ạ."

Kỷ Vân Chương khen lại: "Cậu cũng vậy."

Cảnh Lê cười, mắt cong lên, rồi vào thẳng vấn đề: "Anh tìm em có chuyện gì ạ?"

"Tôi hy vọng cậu có thể ký hợp đồng với phòng làm việc của tôi. Ngoài ra, tôi muốn nhờ cậu giúp tôi một việc." Kỷ Vân Chương nhìn cậu, không vòng vo mà nói thẳng.

Cảnh Lê nhất thời ngẩn người.

Kỷ Vân Chương muốn ký hợp đồng với cậu và Kỷ Vân Chương nhờ cậu giúp đỡ, hai chuyện này đặt cùng nhau khiến cậu suýt nữa muốn véo mình một cái xem có phải đang mơ không.

Thường thì, đến mơ cậu cũng không dám mơ như vậy.

"Tại sao lại muốn ký hợp đồng với em?" Cảnh Lê nhìn anh, rồi lại hỏi: "Là việc gấp gì ạ?"

Dù là thần tượng, nhưng anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng.

Cậu chưa bao giờ tin vào chuyện tốt từ trên trời rơi xuống.

Thu hết vẻ cảnh giác của cậu vào mắt, Kỷ Vân Chương cũng không bực, anh nhìn thẳng vào mắt cậu, bình tĩnh nói: "Tôi muốn mời cậu cùng tôi kết hôn giả, hợp đồng hôn nhân có thời hạn hai năm."

Cảnh Lê có chút ngẩn ngơ, không nhịn được, cậu thật sự đưa tay véo mình một cái.

Đủ mạnh, nên đau thật. Cậu nhăn mặt, lặng lẽ xoa xoa chỗ vừa véo, rồi lại vỗ vỗ, như một kiểu tự an ủi "thổi thổi sẽ không đau nữa".

Không bỏ qua hành động nhỏ của cậu, Kỷ Vân Chương khẽ cười một tiếng: "Rất ngạc nhiên à?"

Ý thức được hành động nhỏ của mình bị đối phương nhìn thấy, Cảnh Lê xấu hổ trong một giây, nhưng sau khi tự nhủ "mình không ngại thì người khác ngại", cậu nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng: "Tất nhiên rồi, cực kỳ bất ngờ luôn ấy chứ. Đến mức em phải xác nhận xem có phải mình đang mơ không đấy."