Chương 1

Mùa đông ngày ngắn đêm dài, trời tối rất nhanh. Khi Cảnh Lê đáp xuống sân bay thành phố A, chưa đến sáu giờ mà trời đã tối hẳn, đèn đuốc giăng khắp phố phường.

Cậu mặc chiếc áo phao lông vũ dáng dài màu trắng, quàng khăn, kéo vali hòa vào dòng người đi ra khỏi sân bay.

Hàng chờ taxi khá dài, Cảnh Lê đeo tai nghe, im lặng đứng đợi. Trong tai nghe đang phát một bản nhạc du dương, chậm rãi. Phía sau cậu, hai cô gái trẻ đang bàn tán về Hoa Tinh Thưởng – lễ trao giải danh giá nhất giới giải trí vừa kết thúc hai ngày trước.

Khi nói đến việc Kỷ Vân Chương một lần nữa giành được vòng nguyệt quế Ảnh đế, một trong hai cô gái không kìm được phấn khích mà nhảy cẫng lên, cánh tay vô tình huơ trúng Cảnh Lê. Cô gái vội vàng quay lại xin lỗi, Cảnh Lê tháo tai nghe, quay đầu nhìn, lắc đầu với cô.

Cô gái nói xin lỗi xong, ngẩng đầu lên, gương mặt điển trai của Cảnh Lê lập tức đập vào mắt. Cô sững sờ. Thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, Cảnh Lê nghiêng đầu thắc mắc, trông vô cùng đáng yêu. Cô gái hoàn hồn, mặt hơi ửng đỏ vì xấu hổ, vội vàng xua tay. Cảnh Lê quay người lại, đeo tai nghe vào.

Cô gái tưởng Cảnh Lê không nghe thấy, níu tay bạn mình: “A a a, anh ấy đẹp trai quá!”

Người bạn trêu: “Có đẹp bằng thần tượng Kỷ Vân Chương của cậu không?”

"Tất nhiên là thần tượng của mình đẹp hơn rồi, họ không cùng một đẳng cấp." Cô gái nói xong, ngừng một chút: “Mà này, anh chàng này trông quen quen, hình như mình gặp ở đâu rồi…”

Cảnh Lê nghe đến đó, cảm giác được hai ánh mắt lại hướng về phía mình. Khóe mắt cậu thoáng thấy hai cô gái thay đổi vị trí để lén nhìn cậu. Đúng lúc này cũng đến lượt cậu. Cậu xách vali lên xe, trước khi đóng cửa xe, cậu nghe thấy cô gái khẽ reo lên: “Mình nhớ ra rồi, hôm qua mình xem một bộ phim, anh ấy đóng vai một thầy giáo dạy nhảy, hình như tên là, Cảnh gì đó…”

Cô gái không nhớ tên cậu, Cảnh Lê không thấy hụt hẫng, thậm chí còn hơi vui vui, vì ít ra cô ấy cũng nhận ra mình.

Nụ cười bất giác nở trên môi, cậu mỉm cười đọc địa chỉ cho bác tài rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cậu đã mấy đêm không ngủ ngon giấc.

Lúc điện thoại của người đại diện Nhạc Hiểu Tiêu gọi đến, Cảnh Lê gần như ngủ thϊếp đi. Cậu xoa xoa cái cổ hơi mỏi, rồi bắt máy.

"Cậu về đến nhà chưa?" Nhạc Hiểu Tiêu hỏi.

Anh vốn định đến đón Cảnh Lê, nhưng đột xuất nhận được điện thoại của một người bạn, muốn giới thiệu một vị đạo diễn nên phải tức tốc chạy đi tranh thủ cơ hội cho Cảnh Lê, đành để cậu tự bắt xe về nhà.