Chương 35: Thanh niên tri thức

Sáng sớm hôm sau, Yến Trường An và Hứa Hướng Dương vừa mở cửa chỗ ở thanh niên, đã phát hiện thân ảnh đĩnh đạc của Cố Thịnh.

“Anh Cố, sao anh lại ở đây?” Hứa Hướng Dương có chút bất ngờ, bình thường anh Cố đề sẽ ở đồng ruộng đợi Yến Trường An, đứa bữa sáng cho cậu, không hề cố ý tới chỗ thanh niên tri thức đợi người.

Yến Trường An nhìn tóc hắn bị sương sớm làm cho ướt nhẹp, hỏi: “Chờ bao lâu rồi?”

“Không đợi bao lâu.” Cố Thịnh mở túi trong tay ra: “Đây là bánh trứng cuộn sáng sớm nay anh mới làm.” Tối qua sau khi đưa Yến Trường An về, hắn nằm trên giường đất kích động cả đêm không ngủ, chỉ sợ vừa tỉnh dậy đã phát hiện hết thảy đều mà giấc mơ, sau đó hắn dứt khoát rời giường xử lý thịt lợn hôm qua, lại đi tới ruộng làm việc cả đêm, cuối cùng là làm bánh trứng cuộn cho Yến Trường An, lúc trời tờ mờ sáng.

Túi vừa mở ra, một mùi thơm ngọt của trúng gà xông vào mũi, một cái bánh trứng gà to bằng nắm tay tiểu hài tử, tròn tròn, mềm mềm, vô cùng đáng yêu.

Cố Thịnh rất tự nhiên mà cầm một cái đưa tới miệng Yến Trường An: “Nếm thử xem có thích không.”

Yến Trường An thuận theo cắn một miếng, vừa thơm vừa mềm, cảm thán nó: “Ăn ngon! Tay nghề của anh chưa từng làm em thất vọng.”

Cố Thịnh khẽ cong khóe miệng: “Em thích là tốt rồi, sau này còn làm cho em ăn tiếp.” Nói xong hắn vô cùng tự nhiên mà đem nửa cái bánh trứng còn lại cho vào miệng mình.

Hứa Hướng Dương đứng một bên chỉ cảm thấy bản thân anh ta dường như có chút dư thừa, mới sáng sớm anh ta cái gì cũng chưa ăn, không biết sao lại cảm thấy no rồi, anh ta nhìn Cố Thịnh, lại nhìn Yến Trường An, cảm thấy hai người này dường như còn thân thiết hơn trước đây, giữa hai người tựa hồ như ngăn cách không có người khác chen vào nổi.

Còn về chuyện Cố Thịnh ăn đồ thừa của Yến Trường An, Hứa Hướng Dưỡng lại cũng không cảm thấy có gì không đúng, người niên đại này cũng không có tỉ mỉ như vậy, càng sẽ không lãng phí đồ ăn.

“Anh Hứa, anh cũng ăn đi.” Yến Trường An nhìn thấy Hứa Hướng Dương đứng bên cạnh phát ngốc, lên tiếng gọi.

“Tự mình lấy.” Cố Thịnh mở túi ra.

Hứa Hướng Dương một lần nữa cảm nhận được sự đối xử khác biệt, tại sao Yến Trường An được đút cho ăn, mà anh ta lại phải tự mình động thủ?

Tưởng tượng một chút hình ảnh anh Cố đút bánh trứng cho anh ta ăn, Hứa Hướng Dương lập tức rùng mình một cái, vội vàng lấy bánh trứng bỏ vào miệng che lấp sợ hãi, bỏ đi, phúc khí này vẫn là để lại cho Yến Trường An đi, anh ta vẫn là tự mình động thủ, cơm no áo ấm.

Yến Trường An nhìn biểu tình phong phú của anh ta mà có chút buồn cười, không biết người này lại đang nghĩ cái gì, người này ở đó diễn một hồi kịch câm, ở chung lâu ngày với Hứa Hướng Dương, cậu phát hiện diễn tuồng rất nhiều trong lòng.

3 người vừa ăn bánh trứng, vừa đi về phía đồng ruộng.

Cố Thịnh đột nhiên hỏi: “Trường An, em ở chỗ này ở có quen không? Không thì chuyển đến nhà anh ở?”

Yến Trường An cười như không cười nhìn Cố Thịnh, sáp lại gần tai Cố Thịnh thấp giọng nói: “Anh có phải là có chủ ý xấu gì không?”

Lời cậu nói vốn dĩ chỉ là nói đùa, không ngờ lại nhìn thấy Cố Thịnh chột dạ, làm cho cậu vô cùng tò mò, lẽ nào tối qua mộng xuân rồi?

“Giường lớn ở chỗ thanh niên tri thức là giường chung.” Cố Thịnh nói xong còn cẩn thận nhìn sắc mặt Yến Trường An.

Vừa nãy đứng ở cửa chỗ thanh niên tri thức ở, thông qua cửa lớn nhìn thấy phòng ở bên trong, Cố Thịnh mới nhớ ra, nơi thanh niên tri thức ở là ngủ trên giường lớn, mặc dù có mành che, nhưng nghĩ tới đối tượng của mình ngủ cùng người khác, trong lòng Cố Thịnh liền không thoải mái, nhưng hai người vừa mới ở bên nhau, hắn lo lắng Trường An ghét bỏ hắn quản nhiều.

Cố Thịnh mặc dù nói rất ngắn gọn, Yến Trường An lại nghe hiểu được, người ta chỉ đơn thuần là ăn giấm, ngược lại cậu lại có suy nghĩ không thuần khiết, vẫn may Cố Thịnh nghe hông hiểu, nếu không thì xấu hổ rồi, có điều cậu là người đã gặp qua đủ loại chuyện, chống đỡ được, vì thế Yến Trường An thu lại nụ cười trêu chọc trên mặt, vẻ mặt đứng đắn nói: “Hiện tại còn chưa được, đợi một thời gian nữa.”

Cố Thịnh nghe được nửa câu trước cả người héo héo, sau khi nghe được nửa câu sau cả người lại phấn chấn lên, Yến Trường An có chút buồn cười, người này sao lại giống như chú chó lớn vậy, còn rất đáng yêu.

Còn đối với chuyện Cố Thịnh có du͙© vọиɠ chiếm hữu, cậu lại không cảm thấy gì, đổi lại thành cậu, cậu cũng không muốn để cho Cố Thịnh ngủ cùng người khác, cho dù là cách cái mành.

Xem ra chuyện của nguyên chủ phải giải quyết nhanh hơn, người đàn ông tốt không thể để đối tượng của mình bất an, huống hồ bản thân cậu cũng muốn dọn ra khỏi đó nhanh một chút, trải qua mấy trăm nay trước đây cậu có tính cảnh giác rất cao, không phải nhất thời có thể thay đổi được, nơi ở thanh niên tri thức có nhiều người, cậu mỗi đêm cơ hồ là ngủ rất nông, một tiếng gió lay cỏ động sẽ tỉnh dậy, chuyển đến nhà Cố Thịnh, cậu hẳn là có thể ngủ tốt hơn một chút.

Cố Thịnh cũng không hỏi tại sao phải một thời gian nữa, lúc này trong lòng hắn còn đang tính toán tu sử nhà ở một chút, cái nhà đất đó ở nhiều năm rồi, trước đây chỉ có mình hắn ở, có nơi che nắng che mưa là được rồi, nhưng nếu như Trường An ở căn nhà như vậy, hắn lại cảm thấy ấm ức cho Trường An.

3 người đi tới ruộng đất, Yến Trường An phát hiện ruộng đất giao cho cậu đã được hoàn thành hơn một nửa, không cần nghĩ cũng biết là ai làm: “Anh đây là dậy từ khi nào, làm bánh trứng, còn làm nhiều việc nông như vậy?”

“Anh không ngủ được, dứt khoát dậy đi làm việc.” Tai Cố Thịnh hơi đỏ lên, hắn cảm thấy mình như vậy thật sự là không ổn trọng, nhưng hắn thật sự không khống chế được.

Trong lòng Yến Trường An mềm nhũn, người này mỗi khi gặp đến chuyện của cậu đều có chút khờ khạo, lại vừa vặn chọc phải lòng cậu.

Hứa Hướng Dương vô cùng hâm mộ: “Trường An, anh Cố đối xử với cậu thật sự là còn tốt hơn em trai ruột.”

Yến Trường An cong khóe miệng, cằm khẽ giương lên: “Đó là đương nhiên, Cố Kim Bảo sao có thể so sánh với tôi.”

Cố Thịnh gãi gãi đầu, sủng nịch nói: “Ừm, nó không xứng.”

Hứa Hướng Dương:.....Quên mất em trai anh Cố là Cố Kim Bảo.

... ...

Hôn sự cả Tống Xuân Lệ và Triệu Vệ Đông là vào tháng sau, vì để nuôi cô ta trắng trẻo một chút, khoảng thời gian này Vương Hoa Quế cũng không để cô ta đi làm ruộng, Vương Hoa Quế mặc dù không thích đứa con gái này, nhưng nhìn mặt mũi con rể tiền đồ vô lượng , bà ta cũng không giày vò con gái vào thời điểm này, nếu không sau này thì giúp đỡ nhà mẹ đẻ thế nào, vừa vặn cho Tống Xuân Lệ có thời gian đi hẹn hò với Phó Minh Viễn.

Tống Xuân Lệ trong khoảng thời gian này đều cùng Phó Minh Viễn hẹn nhau ở mảnh cao lương, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Có hệ thống ở đây, Yến Trường An biết rõ hành trình của hai người, nếu như đã tính toán giải quyết sớm chuyện của nguyên chủ, cậu cũng không chần chừ, tìm một cái cớ đi về chỗ ở thanh niên tri thức, vừa vặn đi qua mảnh cao lương.

Lần này cậu không cho Cố Thịnh đi cùng, cậu không muốn vì chuyện của nguyên chủ mà liên lụy đến Cố Thịnh bị hãm hại, Cố Thịnh đã lộ ra bản tính thê nô rồi, đương nhiên Yến Trường An nói gì thì là cái đó.

“Phó đại ca, anh mỗi ngày làm việc dưới ruộng mệt như vậy, về chỗ ở thanh niên tri thức còn phải đọc sách, anh thật là lợi hại!”

Yến Trường An có ngũ quan nhạy bén, cách một đoạn xa đã có thể nghe thấy lời Tống Xuân Lệ nói, ngữ khí sùng bái quả thật là có thể làm thỏa mãn lòng hư vinh của đàn ông.

“Đây có là gì, học tập khiến con người tiến bộ, có mệt có khổ thế nào cũng không thể bỏ học tập.”

Yến Trường An nghe lời Phó Minh Viễn nói có chút buồn cười, lời này nói không hề sai, nhưng Yến Trường An ở cùng một phòng với Phó Minh Viễn nên cậu biết, Phó Minh Viễn mỗi ngày đọc sách chỉ là làm ra vẻ, chưa đến hai phút là đã ngủ mất.

Tống Xuân Lệ lại tin, bởi vì kiếp trước Phó Minh Viễn và Lâm Kiều Kiều đều thi đỗ đại học, theo cô ta thấy, Lâm Kiều Kiều có thể thi đỗ đại học chắc chắn là có Phó Minh Viễn chỉ dạy, hoàn toàn xem nhẹ từ nhỏ đến lớn Lâm Kiều Kiều đều có thành tích học tập đi đầu.

“Vậy những thanh niên tri thức khác thì sao, bọn họ có đọc sách không?” Đây mới là chuyện quan trọng Tống Xuân Lệ muốn hỏi.

Hôm qua cô ta nghĩ rất nhiều cách thử thăm dò Yến Trường An, nhưng cô ta phát hiện nếu như cô ta trực tiếp đến trước mặt Yến Trường An thăm dò, nếu Yến Trường An không phải là người trọng sinh thì không sao, nếu như là người trọng sinh, thì không phải cô ta bị bại lộ à? Cho nên cô ta tính toán hỏi Phó Minh Viễn trước, hai năm sau sẽ khôi phục chuyện thi đại học, nếu như Yến Trường An là trọng sinh, cậu ta nhất định sẽ học tập thật tốt chuẩn bị cho thi đại học hai năm sau.

“Lục tri thức sẽ đọc.” Đây là chuyện toàn bộ thanh niên tri thức đều biết, Phó Minh Viễn cũng sẽ không nói dối chuyện này.

“Vậy mấy thanh niên tri thức cùng phòng với anh thì sao, bọn họ lẽ nào không có bị tinh thần học tập của anh ảnh hưởng?” Tống Xuân Lệ hỏi tiếp, cô ta vẫn luôn biết cách lấy lòng đàn ông, đương nhiên biết lời nói thế nào để có được thông tin mình muốn, còn có thể dỗ đàn ông vui vẻ.

“Không có, Trịnh Chấn Học vừa về đã đi ngủ, Yến Trường An mỗi ngày chỉ biết ăn ăn uống uống, Hứa Hướng Dương thì ở bên cạnh cọ cơm.” Ngữ khí Phó Minh Viễn có chút kinh thường, nhưng chỉ có hắn ta mới biết mình có bao nhiêu ghen ghét hâm mộ Yến Trường An.

Mỗi ngày đều có thịt ăn, có người giúp làm việc, đến củi cũng có người nhặt giúp, mỗi ngày đều được tắm rửa sạch sẽ, thanh niên tri thức có ai mà không hâm mộ Yến Trường An.

Hắn ta không thể hiểu được, không thân không quen, Cố Thịnh sao lại có thể đối xử tốt với Yến Trường An như vậy? Nếu không phải Yến Trường An là đàn ông, hắn ta còn nghi ngờ Cố Thịnh đang theo đuổi Yến Trường An.

Tống Xuân Lệ nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, như vậy xem ra Yến Trường An không phải là trọng sinh.

Yến Trường An nghe vậy nhướng mày, cậu đương nhiên biết mục đích của Tống Xuân Lệ, nhưng cô ta lấy đâu ra tự tin, xác định Phó Minh Viễn không nói dối cô ta, có điều lần này Phó Minh Viễn quả thật không hề nói dối, cậu mấy qua ở chỗ thanh niên tri thức ở không hề đọc sách, bởi vì cậu đọc qua sẽ không quên, ngày vừa mới đến đại đội Tiền Tiến đã đọc hết ghi nhớ toàn bộ sách của nguyên chủ mang xuống nông thôn.

“Phó đại ca, sáng hôm nay em nấu trứng gà chưa ăn, cố ý để lại cho anh, anh vừa phải làm ruộng vừa phải đọc sách, quá vất vả.”

“Anh là một người đàn ông sao có thể ăn trứng gà của em, em ăn đi.”

“Phó đại ca, em nguyện ý cho anh ăn.”

“Xuân Lệ, anh sau này sẽ đối xử tốt với em.”

“Em tin Phó đại ca.”

... ...

Hai người đang sến sến súa súa dong dài nửa ngày, cuối cùng từ trong mảnh cao lương đi ra, lại không ngờ đυ.ng mặt Yến Trường An ở bên ngoài, hai người cả kinh, nhất thời không biết thế nào cho phải, dù sao một nam một nữ từ trong mảnh cao lương đi ra, có giải thích như thế nào, Yến Trường An cũng không có khả năng tin rằng hai người không có quan hệ gì.