Tống Xuân Lệ kinh ngạc phát hiện ra những chuyện khác với kiếp trước lại đều có liên quan đến thanh niên tri thức tên Yến Trường An này, lẽ nào Yến Trường An cũng trọng sinh giống cô ta?
Cô ta vội vàng tìm kiếm ký ức liên quan đến Yến Trường An trong đầu, đối với Tống Xuân Lệ mà nói, chuyện trước đây đã xảy ra quá lâu, cô ta đã không còn nhớ tới người tên Yến Trường An này, chỉ mơ hồ nhớ được thanh niên tri thức xuống nông thôn có một người như vậy, hình như điều kiện trong nhà rất tốt, mỗi tháng đều gửi một bao đồ lớn cho cậu ta, làm cho thôn dân và thanh niên tri thức vô cùng hâm mộ. Mà Yến Trường An cụ thể trông như thế nào, sau đó phát triển ra sao, cô ta thật sự không thể nhớ ra nổi.
Mặc dù không nhớ ra được, nhưng Tống Xuân Lệ rất nhanh đã phủ nhân suy đoán này, nếu như Yến Trường An cũng trọng sinh, cậu ta hẳn là nên giao hảo với Phó Minh Viên người là phú hào tương lai này mới đúng, sao ngược lại thân thiết với Cố Thịnh?
Cô ta lắc lắc đầu, xem ra là do cô ta nghĩ nhiều, cơ duyên trọng sinh này, sao có thể là ai cũng có, nghĩ như vậy, trong mắt cô ta lại mang theo vài phần kiêu ngạo.
Kiếp trước cô ta từng nghe thấy một từ ‘hiệu ứng cánh bướm’, kiếp này có chuyện khác đi hẳn là do cô ta trọng sinh nên dẫn đến hiệu ứng cánh bướm xảy ra.
Mặc kệ thế nào, kiếp này chuyện quan trọng nhất cô ta cần làm chính là gắt gao nắm chặt lấy Phó Minh Viễn người doanh nhân ưu tú trong tương lai này.
Nghĩ tới kiếp trước cô ta ở trên TV nhìn thấy Phó Minh Viễn nho nhã thành công lại sủng nịch thâm tình với Lâm Kiều Kiều, trong lòng Tống Xuân Lệ không nhịn được mà đố kỵ, có điều nghĩ tới chuyện xảy ra với Phó Minh Viễn ở mảnh đất trồng cao lương, trong mắt cô ta lướt qua một tia đắc ý: “Lâm Kiều Kiều, kiếp này Phó Minh Viễn là của tao, mà mà chỉ sợ mày mãi mãi không biết chính mình đã mất đi cái gì.”
Còn về Yến Trường An, “Vẫn là tìm cơ hội do thám một chút.” Tống Xuân Lệ lầm bầm ra tiếng, nếu không cô ta không có cách nào yên tâm nổi.
Yến Trường An xem xong một màn này, khen ngợi nói: “Tiểu Kim Ngư, ngươi làm rất tốt, tiếp tục giám sát Tống Xuân Lệ và Phó Minh Viễn.”
【Được, ký chủ, tôi sẽ cố gắng.】
Những lời Tống Xuân Lệ tự lầm bầm kia đã nói lên rất rõ ràng, Yến Trường An thật không ngờ Tống Xuân Lệ là người trọng sinh, khó trách cô ta sau khi tính kế Triệu Vệ Đông, lại đột nhiên đi thông đồng với Phó Minh Viễn, mâu thuẫn trước sau như vậy hẳn là hành vi bất đồng trước và sau khi trọng sinh.
Yến Trường An suy đoán, Tống Xuân Lệ kiếp trước hẳn là gả cho Triệu Vệ Đông, nhưng cuối cùng lại không được như ý, đến Triệu Vệ Đông người được Cố Thịnh tán đồng nhân cách, không có khả năng sẽ nɠɵạı ŧìиɧ hay là bạo lực gia đình, vậy Tống Xuân Lệ không được như ý rất có thể là đến từ phương diện vật chất, dù sao cô ta dưới tình huống chưa từng gặp Triệu Vệ Đông đã đi tính kế anh ta, trừ bởi vì ghen ghét Lâm Kiều Kiều ra, càng nhiều hơn là nhìn trúng điều kiện của Triệu Vệ Đông, nói lên cô ta là người vô cùng coi trọng vật chất.
Triệu Vệ Đông tuổi còn trẻ đã là liên trưởng, tiền đồ vô lượng, tiền lương cũng cao, theo lý mà nói hẳn là có thể thỏa mãn được nhu cầu vật chất của Tống Xuân Lệ, nhưng nếu như Triệu Vệ Đông xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, không còn là liên trưởng nữa, đương nhiên là không thể thỏa mãn nhu cầu vật chất của Tống Xuân Lệ nữa, mà Triệu Vệ Đông là quân nhân, chức nghiệp này vô cùng nguy hiểm, bị thương xuất ngũ thậm chí là hi sinh cũng vô cùng có khả năng, từ những lời Tống Xuân Lệ tự lầm bầm cho thấy, Phó Minh Viễn kiếp trước hẳn là chồng của Lâm Kiều Kiều, còn là một nhân sĩ thành công, ít nhất là Tống Xuân Lệ nhìn thấy vậy, nếu không cô ta sẽ không vừa trọng sinh đến hôn sự cũng chưa từ đã không chờ được mà thông đồng với Phó Minh Viễn, mà Lâm Kiều Kiều kiếp trước hẳn là sống rất tốt, cho nên Tống Xuân lệ mới đố kỵ như vậy.
Yến Trường An không biết cậu một phen suy đoán như vậy đã có thể làm rõ được chuyện kiếp trước.
Kiếp trước, Tống Xuân Lệ biết đại đội trường có ý muốn để Lâm Kiều Kiều và Triệu Vệ Đông xem mắt, bởi vì đố kỵ với Lâm Kiều Kiều, cô ta cố ý thiết kế tiết mực rơi xuống nước ở con đường Triệu Vệ Đông đi về thôn còn được anh ta cứu lên, thành công gả cho Triệu Vệ Đông.
Triệu Vệ Đông diện mạo tuấn lãng, dũng cảm dám làm, tuổi trẻ đã lên được chức liên trưởng, có thể nói là tiền đồ vô lượng, sau khi kết hôn, Triệu Vệ Đông trừ mỗi tháng gửi cho cha mẹ 10 tệ, tiền trợ cấp con lại đều giao hết cho Tống Xuân Lệ.
Chức vị lúc đó của Triệu Vệ Đông còn chưa có thể làm cho Tống Xuân Lệ tùy quân, cha mẹ Triệu Vệ Đông thương tiếc cô ta và chồng hàng năm phải ở hai nơi với chồng, vô cùng chiếu cố, cũng không để cô ta làm việc rộng đồng, chỉ để cô ta làm việc nhà.
Tống Xuân Lệ có tiền trong tay, lại không cần làm việc rộng đồng, ngày tháng trôi qua vô cùng nhẹ nhàng, làm cho nhóm con dâu trong thôn vô cùng hâm mộ, đến bản thân Tống Xuân Hoa cũng hâm mộ nhưng ngày tháng tốt đẹp không dài, Triệu Vệ Đông trong một lần làm nhiệm vụ đã hi sinh, Tống Xuân Lệ trở thành quả phụ.
Tống Xuân Lệ là một người cực kỳ ích kỷ, không có tiền trợ cấp mỗi tháng, cô ta sao có thể ở lại chăm sóc cho cha mẹ Triệu Vệ Đông tuổi già, thế là trực tiếp lấy hết tiền an ủi chạy mất.
Lúc này cải cách đã mở ra, Tống Xuân Lệ nghe nói ở phương nam dễ kiếm tiền, vì thế đến phương nam, nhưng cô ta chỉ là một phụ nữ nông thôn chưa từng đi xa nhà, trên người còn mang theo số tiền lớn, rất nhanh đã bị người khác nhìn chằm chằm, tiền bị lừa sạch, Tống Xuân Lệ không dám về thôn, lại không có bất cứ kỹ năng sinh tồn nào, chỉ có tuổi trẻ mỹ mạo, cuối cùng lưu lạc tới phố đèn đỏ.
20 năm sau, Tống Xuân Lệ một thân bệnh tật, bên cạnh không có người thân, nằm trên giường bệnh viện, cô ta vô ý nhìn thấy trên TV phát sóng phỏng vấn Phó Minh Viễn doanh nhân ưu tú.
Phó Minh Viễn đã hơn 40 ôn nhuận nho nhã, anh ta nhìn người vợ mỹ lệ bên cạnh, ánh mắt dịu dàng lại thâm tình, Tống Xuân lệ vừa nhìn dã nhận ra người vợ mỹ lệ của doanh nhân chính là Lâm Kiều Kiều ở cùng thôn với cô ta.
Thời gian phá lệ ưu ái với Lâm Kiều Kiều, trên mặt cô không hề có bất cứ dấu vết nào, cô vẫn như thiếu nữ tuổi đôi mươi, hai người rõ ràng cùng tuổi, năm tháng lại cho cô ta nếp nhăn già nua cùng thân thể bị tàn phá, ưu ái cho Lâm Kiều Kiều phong vận cùng khí chất cao quý.
Tống Xuân lệ từ nhỏ đố kỵ nhất là Lâm Kiều Kiều, cùng là con gái trong nhà, còn là chị em họ, cha cô ta trọng nam kinh nữ, mẹ cô ta vì sinh cô ta mà bị thương đến thân thể cũng không thích cô ta, hai anh trai thì xem trọng gia đình nhỏ của mình, mà Lâm Kiều Kiều lại là bảo bối tất cả mọi người trong nhà sủng ái, mà cô ta chỉ được học hết tiểu học, người trong nhà không cho cô ta học tiếp, ép cô ta làm việc, Lâm Kiều Kiều lại được đi học đến tận cấp 3, cô ta hàng năm đều mặc quần áo cũ vá chằng vá chịt, mà Lâm Kiều Kiều hàng nắm lại có quần áo mới để mặc.
Sau đó cô ta gả cho Triệu Vệ Đông, mà Lâm Kiểu Kiều không cẩn thận rơi xuống nước, được Phó Minh Viễn cứu lên, vì thanh danh không thể không gả cho Phó Minh Viễn.
Người trong thôn đều xem thường thanh niên tri thức không làm được việc, huống hồ trong thôn có không ít thanh niên tri thức về thành phố đã vứt bỏ vợ con ở nông thôn, Tống Xuân Lệ còn cảm thấy lúc đó vui sướиɠ khi người gặp họa, sau này nhất định sẽ sống tốt hơn Lâm Kiều Kiều, lại không ngờ Triệu Vệ Đông thế mà lại hy sinh, ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi của cô ta cũng kết thúc, mà Phó Minh Viễn sau khi về thành phố không chỉ không vứt bỏ Lâm Kiều Kiều, còn làm kinh doanh trở thành phú hào, hơn nữa còn sủng Lâm Kiều Kiều thành tiểu cô nương.
Tống Xuân lệ cảm thấy thế giới này bất công, dựa vào cái gì mà Lâm Kiều Kiều lại may mắn như vậy, trước khi kết hôn có cha mẹ huynh trưởng sủng ái, sau khi kết hôn có chồng sủng ái, chồng lại còn có bản lĩnh như vậy, mà cô ta lại phải chịu đủ các loại khổ nạn.
Trên TV còn đang chiếu Phó Minh Viễn cảm tạ vợ cùng nhà vợ đã giúp anh ta gây dựng sự nghiệp, Tống Xuân Lệ đã không còn nghe lọt tai nữa, trong lòng tràn ngập đố kỵ và không cam lòng, cô ta trút hơi thở cuối cùng, lại không ngờ cô ta sau khi chết lại được trọng sinh.
Cô ta trọng sinh về lúc 18 tuổi, lúc này cô ta còn chưa gả cho Triệu Vệ Đông, còn chưa thành quả phụ, càng không có xảy ra tất cả những chuyện sau đó, mà Lâm Kiều Kiều cũng không có rơi xuống nước được Phó Minh Viễn cứu, hai người cũng không có vì vậy mà kết hôn, tất cả vẫn còn kịp.
Tống Xuân Lệ mừng rỡ như điên, cô ta cảm thấy đây nhất định là do ông trời thương tiếc cho cô ta đời trước sống quá khổ, mới để cho cô ta trọng sinh, hơn nữa còn để cô ta trọng sinh về thời gian điểm này.
Kiếp này cô ta sẽ không gả cho Triệu Vệ Đông nữa, cô ta không muốn làm quả phụ, cô ta muốn gả cho Phó Minh Viễn, sau này trở thành phu nhân nhà giàu, cô ta dựa vào thủ đoạn câu dẫn đàn ông học được ở kiếp trước, rất nhanh đã thông đồng được với Phó Minh Viễn.
Ở trong những thế giới trước đây, Yến Trường An cũng gặp không ít người trọng sinh, có sau khi trọng không ngừng vươn lên tạo ra sự nghiệp lớn, cũng có sau khi trọng sinh không có trí tiến thủ, một lòng chỉ muốn nghĩ đi đường tắt ‘ôm đủi’, Tống Xuân Lệ chính là vế sau.
Chỉ là những người này đã xem nhẹ, tương lai của một người không phải cứ như vậy không thay đổi, gặp được người bất đồng, người gặp gỡ đương nhiên sẽ phát sinh biến hóa, chỉ có những người tâm tính cứng cỏi nhân tài mới có thể thành công dưới bất luận tình huống nào.
Hiển nhiên, Phó Minh Xa cũng không phải là loại người như vậy, hắn ta biết rõ Tống Xuân Lệ có vị hôn phu lại còn thông đồng với cô ta, nói lên đạo đức của hắn ta vô cùng thấp không chống được dụ hoặc, cho nên cho dù kiếp trước Phó Minh Viễn là nhân sĩ thành công, Yến Trường An cũng không hề coi trọng lựa chọn của Tống Xuân Lệ.
Tống Xuân Lệ sau khi trọng sinh làm ra bất cứ lựa chọn nào cũng không có liên quan đến Yến Trường An cậu, nhưng biết Tống Xuân Lệ là người trọng sinh, Yến Trường An càng thêm vài phần nghi ngờ với cô ta.
Người trọng sinh giống như Tống Xuân Lệ, bởi vì kiếp trước sống quá nát, sau khi bọn họ trọng sinh đều mang theo một cổ lệ khí, chỉ cần có người ngăn cản bọn họ hoặc là có khả năng cản trở đến bọn họ, bọn họ sẽ không hề lưu tình mà loại trừ đối phương, nói dễ nghe là sát phạt quyết đoán, bản chất chỉ là ích kỷ ngoan độc.
Nguyên chủ đã từng nhìn thấy Tống Xuân Lệ cùng Phó Minh Viên lén hẹn hò, mặc dù bản thân nguyên chủ không ý thức được, nhưng Tống Xuân Lệ là người trọng sinh nhất định sẽ không buông tha cho nguyên chủ, chấp niệm của cô ta là sống tốt hơn Lâm Kiều Kiều, đương nhiên sẽ không cho phép thanh danh của mình có bất cứ tỳ vết nào.
Yến Trường An quyết định tìm một cơ hội nghiệm chứng một chút.