“Đại đội trưởng, anh không biết, Cố Thịnh nó mạng rất cứng, không cần quan tâm, bản thân nó có thể tự mình vượt qua.” Giọng nói quen thuộc mang theo mất kiên nhẫn, làm cho Cố Đại Sơn trong cơ thể Cố Thịnh lúc còn nhỏ như rơi vào hầm băng.
Trước đó, mặc dù biến thành Cố Thịnh, nhưng Cố Đại Sơn vẫn luôn không coi mình là Cố Thịnh chân chính, ông ta vẫn luôn cho rằng tình huống này chỉ là tạm thời, sớm muộn ông ta vẫn sẽ về lại thân thể cũ.
Hiện giờ, khi một ‘Cố Đại Sơn’ giống y hệt đứng trước mặt ông ta, ông ta cuối cùng ý thức được bản thân không về được nữa, từ nay về sau ông ta chính là Cố Thịnh, là Cố Thịnh bị cha ruột chán ghét mẹ kế ngược đãi.
Trở thành Cố Thịnh lúc còn nhỏ còn chưa tới một ngày, ông ta đã trải qua bị đánh bị đói, còn thiếu chút nữa chết hai lần, lẽ nào sau này ông ta mỗi ngày đều phải trải qua như vậy?
Nhưng hiện thực rất nhanh đã nói cho Cố Đại Sơn biết, những gì Cố Thịnh phải trải qua, cũng là những gì ông ta sẽ trải qua sau này hơn nữa còn không chỉ có bấy nhiêu.
Sau khi Cố Đại Sơn trở thành Cố Thịnh lúc còn nhỏ, đến một bữa no cũng không có, mà thứ ‘ông ta’ ăn đều là thứ Cố Kim Bảo ăn thừa lại, nếu như ‘ông ta’ không ăn, hoặc là ăn không hết, Ngô Thúy Hoa sẽ để lại cho bữa sau, cho dù là nước cơm cũng phải ăn hết.
Thân thể trẻ con không khống chế được đại tiểu tiện, nhưng mỗi lần ‘ông ta’ đại tiểu tiện, cho dù ‘ông ta’ khóc khàn giọng, Ngô Thúy Hoa cũng không thay cho ‘ông ta’, thậm chí còn bị đánh một trận, có một lần ‘ông ta’ cứ khóc mãi khóc mãi, cho dù bị đánh cũng không dừng lại, Ngô Thúy Hóa thế mà nhét tã lót vào miệng ‘ông ta’, từ đó về sau ‘ông ta, cũng không dám khóc nữa.
Những cái này cũng không phải là khó vượt qua nhất, gian nan nhất là mùa đông, Ngô Thúy Hoa thường xuyên quên đốt giường đất cho ‘ông ta’, ‘ông ta’ trong mùa đông đều là vượt qua trong tình trạng bị bệnh, có nhiều lúc, ‘ông ta’ cảm thấy chính mình không thể nào sống được nữa.
Đợi đến lúc ‘ông ta’ không dễ gì mới biết nói, nói hết những chuyện Ngô Thúy Hoa cho ‘Cố Đại Sơn’ biết, cho rằng ‘Cố Đại Sơn’ dù có không thích ‘ông ta’ thế nào, cũng sẽ không mặc cho Ngô Thúy Hoa đối xử như vậy với ‘ông ta’, nhưng ‘Cố Đại Sơn’ nghe xong, lại nói một câu với Ngô Thúy Hoa: “Đừng để đại đội trưởng phát hiện ra.”
Ông ta lúc này mới nhớ ra lúc Cố Thịnh còn nhỏ cũng từng cáo trạng với ông ta, ông ta lúc đó cũng nói như vậy, ông ta lần đầu tiên sinh ra áy náy với Cố Thịnh, nếu như lúc đó ông ta đối xử tốt với Cố Thịnh một chút, thì ngày tháng hiện giờ của ông ta có tốt hơn một chút không?
Nếu như cáo trạng với ‘Cố Đại Sơn’ không thành công, ‘ông ta’ cáo trạng với đại đội trưởng, nhưng mỗi lần ‘ông ta’ cáo trạng xong, Ngô Thúy Hoa lại đánh ‘ông ta’ càng nặng hơn, số lần nhiều lên, ‘ông ta’ cũng không dám cáo trạng nữa.
Trong những ngày tháng như vậy, ‘ông ta’ không dễ gì mới sống được đến 3 tuổi, Ngô Thúy Hoa bắt đầu ép ‘ông ta’ làm việc nhà, không làm tốt thì không có cơm ăn.
Sáng sớm 5 giờ dậy, nấu nước sôi đổ vào ấm nước, ‘ông ta’ lúc đầu không đủ sức, đổ nước sôi lên người, lập tức bị bỏng nổi lên bọt nước, nhìn thấy mà ghê người, nhưng người một nhà này không có ai sẽ thương tiếc cho ‘ông ta’, ‘ông ta’ chỉ có thể để bản thân cận thận càng thêm cẩn thận hơn, chuyện nấu cơm sau đó là chuyện của Ngô Thúy Hoa, bà ta lo lắng ‘ông ta’ sẽ ăn vụng, sẽ không để cho ‘ông ta’ nấu cơm, sau đó là giặt quần áo, nhặt củi, cho gà ăn, quét dọn vườn, còn phải trông chừng Cố Kim Bảo, từng việc từng việc một chút cũng không nhàn rỗi, cho dù là như vậy, Ngô Thúy Hoa chỉ cần không vừa ý, sẽ đánh ‘ông ta’ một trận.
Ông ta không biết Cố Thịnh là như vậy mà sống qua ngày, nhưng ông ta thật sự không kiên trì nổi, nhưng ông ta cũng không có cách nào tự đoạn khí, chỉ có thể từng ngày từng ngày tuyệt vọng mà gắng gượng trải qua.
.....
Đại đội Tiền Tiến, chỗ ở thanh niên tri thức.
Yến Trường An nằm trên giường đất, không có chút buồn ngủ nào, mấy trăm năm trôi qua, cậu có thế nào cũng không ngờ mình lại có ngày sẽ yêu đương, cảm giác này có chút mới lạ, có điều trước mắt, cậu cảm thấy cũng không tệ.
Nghĩ tới Cố Thịnh, cậu liền nghĩ tới ba người Cố Đại Sơn, tinh thần lực vừa động, tình huống ba người Cố Đại Sơn đã hiện ra trong đầu cậu như một màn hình lớn rõ nét.
Cố Kim Sơn đầu gối đau đớn lăn lộn trên giường đất, bởi vì quá đau, hắn ta đến sức lực kêu đau cũng không có, như vậy rất tốt, nửa đêm còn quấy rầy giấc ngủ của người khác thì không có đạo đức.
Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa trong lúc ngủ mơ vẫn cau mày như cũ, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng khóc, rõ ràng trong giấc mơ bọn họ cũng không hề tốt đẹp gì.
Yến Trường An đã từng làm Quỷ vương ở thế giới linh dị, tạo ra giấc mơ là bản năng của Quỷ vương, mặc dù hiện giờ cậu không còn là Quỷ vương, nhưng kỹ năng tạo giấc mơ vẫn còn, chỉ là ở thế giới cấp thấp này có chút hao phí tinh thần lực, có điểu vì để Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa cũng lĩnh hội một chút những khổ đau mà Cố Thịnh phải trải quá lúc nhỏ, Yến Trường An một chút cũng không chê phiền, đặc biệt chuẩn bị mộng cảnh cho hai người hộ, thậm chí còn chu đáo dùng tinh thần lực kí©h thí©ɧ đến thần kinh đau đớn của bọn họ, làm cho bọn họ ở trong mộng cảnh cũng cảm nhận được cảm giác đau đớn chân thật.
【Ký chủ, bên chỗ Tống Xuân Lệ có tình huống.】
Yến Trường An khẽ nhướng mày: “Ồ~Cho ta nhìn xem.”
Tiểu Kim Ngư vội vàng đem tình huống bên phía Tống Xuân Lệ dùng hình thức video để phát cho Yến Trường An.
Tống Xuân lệ bất an mà đi đi lại lại trong phòng, tự lầm bầm nói: “Kiếp trước rõ ràng là không có chuyện lợn rừng, đời này sao lại không giống?”
Chiều nay cô ta và Phó Minh Viễn tới chỗ cao lương, về đến nhà nghe người trong nhà hưng phấn thảo luận, mới biết chuyện xảy ra chiều nay.
Trong lòng cô ta kinh sợ nghi ngờ bất định, bởi vì cô ta nhớ rõ kiếp trước căn bản không có chuyện này, kiếp trước cô ta chết vào năm 40 tuổi, thời gian qua cũng đã rất lâu, rất nhiều chuyện lúc còn trẻ cô ta đã không còn nhớ rõ, nhưng chuyện chia thịt đối với niên đại không ăn được mấy bữa thịt mà nói là vô cùng lớn, cô ta tuyệt đối sẽ không nhớ nhầm, bởi vì thế, cô ta đến tâm tư ăn thịt cũng không có, vội vàng về phòng, cô ta cảm thấy bản thân phải sắp xếp lại một phen.
Sau khi trọng sinh về, cô ta một lòng muốn thông đồng với Phó Minh Viễn, tất cả tâm tư đều đặt trên người Phó Minh Viễn, đối với chuyện khác trong thôn cũng không hề quan tâm, hiện giờ đột nhiên phát giác những chuyện xảy ra kiếp này chưa từng xảy ra ở kiếp trước.
Cô ta nhớ rõ kiếp trước máy kéo hỏng lúc thu hoạch vụ hè, trong thôn không cố người sử được, đại đội trưởng chỉ có thể đi tìm nhân viên kỹ thật trạm nông nghiệp, tốn không ít công sức cũng không sửa được, đại đội trưởng sầu không chịu nổi, cuối cùng vẫn là Cố Thịnh dẫn một người bạn ở đội vận chuyển về mới sửa được, lúc này thôn dân mới vô cùng kinh ngạc, thật không ngờ Cố Thịnh trầm mặc ít nói, thế mà lại có bạn ở đội vận chuyển, nhưng kiếp này máy kéo lại được Yến Trường An sửa chữa.
Kiếp trước Cố Thịnh trừ có quan hệ tốt với nhà đại đội trưởng ra, quan hệ với những người khác cũng vô cùng lạnh nhạt, căn bản không có thanh niên tri thức đến nhà anh ta ghép bếp nấu chung, kiếp này anh ta thế mà lại để cho Yến Trường An đến nhà anh ta ghép bếp chung.
Kiếp trước cũng không có chuyện chia thịt, càng đừng nói đến chuyện Yến Trường An nói móc nhà họ Cố.