Vùng bụng dạ dày đau đớn kịch liệt làm cho Cố Đại Sơn cho dù là lúc ngủ mơ cũng đau đến tỉnh lại, nghĩ tới chính mình từ bệnh viện huyện về, tức đến cơm chiều cũng chưa ăn đã về phòng nằm, kết quả vừa nằm xuống đã ngủ mất, hiện tại là bị đói tỉnh.
Dạ dày đau đớn làm cho Cố Đại Sơn trong lúc nhất thời quên mất trước đó còn đánh nhau với Ngô Thúy Hoa, hô lên: “Thúy Hoa, nhanh nấu cho tôi chút đồ ăn.”
Kết quả vừa mở miệng, Cố Đại Sơn lại phát hiện bản thân mình lại phát ra tiếng ê a như âm thanh trẻ con, ông ta cả kinh, lặp lại lần nữa, thế mà vẫn là âm thanh trẻ con, ông ta cho rằng mình đang nằm mơ, nâng tay lên nhéo nhéo chính mình, lại kinh khủng phát hiện tay ông ta bây giờ là tay trẻ con, đồng thời dạ dày truyền tới đau đớn, nhắc nhở ông ta đây không phải là mơ.
--- Ông ta thế mà thật sự biến thành trẻ con!
Sao lại như vậy? Rõ ràng ông ta đang ở trong nhà ngủ yên ổn, sao vừa tỉnh lại đã biến thành trẻ con?
Còn chưa đợi Cố Đại Sơn nghĩ rõ ràng, dạ dày truyền tới từng cơn đau đớn nhắc nhở ông ta, ông ta nếu còn không ăn cái gì thì sẽ bị đói chết.
Chuyện này làm cho ông ta tràn ngập oán trách cha mẹ của cơ thể này, làm cha mẹ thế nào vậy, đứa nhỏ đã đói thành ra như vậy, cũng không phát hiện ra, không có trách nhiệm.
Trẻ con không biết nói, Cố Đại Sơn chỉ biết gân cổ lên khóc, hy vọng tiếng khóc có thể làm cho đôi cha mẹ không có trách nhiệm nghe thấy có thể đi vào cho ông ta chút đồ ăn.
Thẳng đến khi Cố Đại Sơn khóc khàn giọng, mới nghe thấy giọng nữ hùng hùng hổ hổ: “Tiểu tạp chủng, nửa đêm còn khóc cái gì, còn khóc nữa tao sẽ bóp chết mày.”
Nghe thấy giọng nói này, Cố Đại Sơn như bị sét đánh, làm vợ chồng hơn 20 năm, ông ta sao có thể không nghe ra giọng nói này là của ai? Đây rõ ràng là giọng của Ngô Thúy Hoa.
Nếu như là như vậy, ông ta cũng không quá mức tuyệt vọng, làm cho ông ta tuyệt vọng là tiểu tạp chủng trong miệng Ngô Thúy Hoa rõ ràng là ông ta, Ngô Thúy Hoa đã từng mắng một người như vậy, đó chính là đứa con trai lớn ông ta chán ghét – Cố Thịnh, cũng tức là nói ông ta hiện tại là Cố Thịnh!
Cố Đại Sơn là biết hồi còn nhỏ Cố Thịnh trải qua ngày tháng thế nào, nhịn không được mà tuyệt vọng khóc lớn.
Ngô Thúy Hoa nhìn thấy tiểu tạp chủng thế mà lại còn dáng khóc lớn lơn, miệng miếng tiếp: “Nói mày đừng có khóc mày còn dám khóc, tiểu tạp chủng chính mày chính là thiếu thu thập!” Bà ta vừa nói vừa hung hắn mà nhéo lên cánh tay ông ta, lại đau đớn khảm vào da thịt này làm cho Cố Đại Sơn khóc càng to hơn.
“Tiểu tạp chủng thế mà không nghe lời, vậy chỉ có thể để mẹ kế như tao đến quản giáo mày, ai bảo mày có mẹ sinh không có mẹ nuôi, đến cha mày cũng mặc kệ mày?” Ngô Thúy Hoa cong lên nụ cười ác độc, bộ dáng đó làm cho Cố Đại Sơn rùng mình.
Sau đó ông ta hoảng sợ nhìn Ngô Thúy Hoa cầm cái chăn ở bên cạnh chậm rãi che toàn bộ mặt ông ta, trước mắt ông ta tối sầm, chăn bị Ngô Thúy Hoa gắt gao đè lại, làm cho ông ta hô hấp không thuận, ông ta liều mạng giãy giụa, nhưng sức lực nhỏ bé của một đứa nhỏ sao có thể tránh thoát được người lớn.
Theo thời gian trôi qua, hô hấp của Cố Đại Sơn càng ngày càng khó khăn, yếu hầu ông ta như bị lửa thiêu nóng cháy, vừa nóng vừa đau, mỗi lần hô hấp, ông ta cảm thấy ngực như bị ai đánh một cái, vừa bức bách lại vừa đau.
Ý thức của ông ta dần dần mơ hồ, chính vào lúc ông ta cho rằng sẽ bị Ngô Thúy Hoa ngạt chết, trước mắt đột nhiên sáng lên, Ngô Thúy Hoa cuối cùng cũng lấy chăn ra, tha cho ông ta.
Cố Đại Sơn từng ngụm từng ngụm hít thở không khí, trong lòng tràn ngập sợ hãi, ông ta thiếu chút nữa là chết rồi, loại cảm giác hít thở không thông thật sự là khó chấp nhận nổi, ông ta không muốn trải qua lần thứ hai.
Ngô Thúy Sơn đương nhiên không có cách nào từ trên mặt một đứa trẻ nhìn ra cái gì, nhìn thấy tiểu tạp chủng không khóc nữa, bà ta vừa lòng vỗ mặt tiểu tạp chủng: “Như vậy là đúng rồi, không khóc mới có cơm ăn.” Nói xong như là thưởng cho ông ta, cầm lấy bát ở một bên, đút cho ông ta vào môi nước.
Cố Đại Sơn sớm đói đến không chịu nổi theo bản năng nuốt xuống, lại phát hiện thế mà là nước cơm, ông ta lập tức nhổ ra.
“Bốp!” Ngô Thúy Hoa tát một cái lên mặt đứa trẻ, mắng: “Ai cho mày nhổ ra?”
Cố Đại Sơn chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát, ông ta há miệng muốn khóc, nhưng nghĩ tới trước đó suýt chút nữa bị ngạt chết, ông ta lại nhìn xuống.
Ngô Thúy Hoa cầm cái bát đứng dậu: “Nếu như đã dám nhổ, xem ra là chưa đủ đói, đúng lúc tiết kiệm, vậy thì để lại cho bữa sau.”
Cố Đại Sơn có thế nào cũng không ngờ bát nước cơm này còn để lại đến bữa sau, dạ dày lập tức không thoải mái, lẽ nào Cố Thịnh lúc nhỏ cũng ăn thứ này?
Giống như là trả lời nghi vấn của Cố Đại Sơn, Ngô Thúy Hoa cầm bát đi về phía cửa, vừa đi còn vừa nói: “Có đồ tốt đương nhiên phải để lại cho bảo bối Kim Bảo rồi, tiểu tạp chủng chỉ cứng ăn loại nước cơm này.”
Sau khi Ngô Thúy Hoa rời đi, Cố Đại Sơn trong lòng nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, ông ta mặc dù vẫn luôn biết Ngô Thúy Hoa đối xử không tốt với Cố Thịnh, nhưng ông ta cho rằng nhiều nhất cũng chỉ đói vài bữa, có đứa trẻ nhà nào mà chưa từng bị gia trưởng đánh hoặc là bỏ đói, theo ông ta thấy không tính là chuyện gì, cho nên chưa từng ngăn cản, nhưng ông ta thật không ngờ Ngô Thúy Hoa lại ác độc như vậy, thế mà thiếu chút nữa ngạt chết ‘ông ta’, không chỉ để ‘ông ta’ bị đói, còn để cho ‘ông ta’ uống nước cơm, đợi ông ta quay lại thân thể, ông ta nhất định sẽ thu thập thu thập Ngô Thúy Hoa.
Chỉ là ông ta như thế nào mới có thể quay lại thân thể, lúc ông ta ngủ thì biến thành Cố Thịnh, có phải là ngủ một giấc sẽ biến trở về? Vì thế ông ta cố gắng thôi miên chính mình, để chính mình đi vào giấc ngủ, mà thân thế đứa trẻ này cũng đi vào giấc như như ông ta muốn.
Lúc Cố Đại Sơn một lần nữa tỉnh lại, buồn bực phát hiện chính mình vẫn còn ở trong thân thể lúc nhỏ của Cố Thịnh, mà lúc này ông ta phát hiện thân thể này nóng như lò lửa, toàn thân nóng đến không chịu nổi, ông ta biết thân thể này đang phát sốt, nghĩ tới vừa nãy thiếu chút nữa bị ngạt chết, chịu kinh sợ lớn như vậy, còn chỉ ăn một chút nước cơm, phát sốt cũng không thấy lạ.
Trẻ nhỏ phát sốt sẽ chết người, Cố Đai Sơn không dám xác định thân thể này chết đi, ông ta có thể sống nữa hay không, ông ta không dám mạo hiểm, ông ta há miệng muốn kêu cứu, lại phát hiện yếu hầu thật sự rất đau, căn bản không phát ra tiếng được.
Ông ta lúc này thật sự là muốn tuyệt vọng rồi, lẽ nào ông ta thật sự giống như Cố Thịnh lúc nhỏ mà tự chống đỡ vượt qua sao? Ông ta nhớ Cố Thịnh lúc nhỏ có vài lần phát sốt cũng có thể tự vượt qua, ông ta lúc đó còn nghĩ đứa trẻ này thật sự là mạng cứng, càng thêm không thích Cố Thịnh, hiện giờ ông ta lại hy vọng thân thể này có thể mạng cứng một chút.
Không biết trôi qua bao lâu, Cố Đại Sơn cảm thấy thân thể này sắp bị nóng chết, cuối cùng cũng có người phát hiện ra.
“Đứa trẻ này đã sốt đến như vậy rồi, các người sao còn không đưa tới bệnh viện, Cố Đại Sơn, đó là con trai ruột của anh!” Tiếng nói này giống như tiếng trời, là đại đội trưởng! Đại đội trưởng vẫn luôn rất quan tâm đến Cố Thịnh, sẽ không nhìn thấy thân thể này phát sốt mà không quản, thấy chết không cứu!