Cố Đại Sơn lần đầu tiên đánh bà ta, vốn có chút áy náy, nhưng nhìn thấy Ngô Thúy Hoa như người đàn bà đanh đá, một chút áy náy ít ỏi lập tức bị chán ghét thay thế, ông ta không hề lưu tình mà đấm về phía Ngô Thúy Hoa.
Cố Kim Bảo trong lòng kinh sợ tạm thời bị cái tát cả Cố Đại Sơn đánh bay, thay vào đó là oán hận Cố Đại Sơn, nhìn thấy mẹ hắn ta cào Cố Đại Sơn còn rất hả giận, thật không ngờ hai người lại còn đánh nhau, tư thế hung ác phảng phất như đối phương là kẻ thù gϊếŧ cha, mà không phải là vợ chồng sớm chiều làm bạn cùng chung giường chung gối.
Hắn bị dáng vé tàn nhẫn của hai người dọa sợ, không dám đi tới khuyên can, chỉ có thể sợ hãi mà đứng tránh một bên.
Lâm Ái Đảnh càng không có ý đi tới can ngăn, chỉ cần nghĩ tới ngày tháng lúc nhỏ Cố Thịnh phải chịu đựng, anh ta còn ước gì hai người đánh nhau hung ác hơn một chút.
Nhìn thấy Cố Kim Bảo đứng một bên, anh ta đã có thể dự đoán được cuộc sống bi thảm tuổi già của Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa, nhưng anh ta một chút cũng không đồng tình với bọn họ, ngược lại còn có chút vui sương khi người gặp họa, thậm chí còn muốn tặng cho bọn họ một câu – đáng đời, đặc biệt là Cố Đại Sơn.
Ai bảo ông ta bạc tình bạc nghĩa nɠɵạı ŧìиɧ lúc vợ mang đang mang thai? Ai bảo ông ta lòng lang dạ sói làm như không thấy Ngô Thúy Hoa ngược đãi Cố Thịnh? Ai bảo ông ta có mắt như mù mà giày xéo Cố Thịnh một đứa con thông minh lại có bản lĩnh hơn nữa còn hiểu thế nào là biết ơn, lại đối yêu thương có thừa với đứa con vừa nhát gan vừa ngu xuẩn lại ích kỷ như Cố Kim Bảo?
Ông ta yêu thương Cố Kim Bảo như vậy, mà Cố Kim Bảo cũng không phụ mong chờ của ông ta, thế thừa hết mọi khuyết điểm trên người ông ta, ông ta hẳn là rất vui mừng đi.
... ...
Nhà Cố Thịnh.
Ăn xong cơm thu dọn xong, Cố Thịnh nắm tay Yến Trường An, Yến Trường An cho rằng hắn muốn cậu cùng đi tản bộ sau khi ăn xong, lại không ngờ Cố Thịnh dẫn cậu đi tới ngạc cửa nhà chính thì ngừng lại, sau đó ngồi xổm xuống, dưới ánh mắt kinh ngạc của cậu, kéo cửa gỗ xuống.
Yến Trường An lúc này mới phát hiện ngưỡng cửa thế mà lại trống rỗng, bên trong có để một cái hộp sắc, Cố Thịnh lấy hộp sắc đặt vào tay Yến Trường An, sau đó khôi phục ngạch cửa lại nguyên dạng, thế mà một chút cũng không nhìn ra.
“Còn có.” Hắn nói xong lại dắt tay Yến Trường An đi vào phòng ngủ, hắn mở tủ quần áo, tháo ván gỗ giữ tủ và tường, lộ ra một ngăn bí mật, Yến Trường An nhìn thấy vậy nhướng mày, ngăn bí mật cũng đặt một hộp sắt như vậy, Cố Thịnh lại lấy nó đặt vào tay Yến Trường An.
Yến Trường An không khỏi hỏi: “Không phải là còn nữa chứ?”
Cố Thịnh gật đầu: “Còn một cái.”
Yến Trường An đi theo hắn vào bếp, nhìn thấy hắn dời lu gạo đi, sau đó dùng cái xẻng đào góc đất lên, bên trong có đặt một hộp sắt hình tròn, Cố Thịnh vẫn như cũ lấy ra đặt vào tay Yến Trường An.
Yến Trường An ôm hộp sắt hình dạng lớn nhỏ không đồng nhất, kinh ngạc cảm thán nhìn Cố Thịnh, không nhịn được mà giơ ngón cái với hắn: “Anh cũng biết giấu đồ quá rồi.”
Cố Thịnh mím môi, sắc mặt lạnh lùng: “Trước đó người cái nhà kia luôn thích đến nhà anh lật tìm đồ, số lần nhiều lên anh cũng học được cách giấu đồ.”
Yến Trường An biết ‘người cái nhà kia’ trong miệng Cố Thịnh là chỉ Cố Đại Sơn Ngô Thúy Hoa và Cố Kim Bảo.
Nghe lời Cố Thịnh nói, thần sắc cậu trở nên lạnh nhạt, Yến Trường An có thể tưởng tượng ra lúc Cố Thịnh còn nhỏ tuổi đã phải phí tâm phí sức tìm nơi giấu kín đồ đạc, vì đểu giữ lại chút đồ vật cho mình, hiện giờ nhìn thấy Cố Thịnh thoạt nhìn vô cùng có kinh nghiệm, đây đều là bị ép mà ra.
Yến Trường An đau lòng, nắm tay hắn nhéo nhéo, an ủi nói: “Đều đã qua rồi, không cần để tâm đến bọn họ, sau này anh còn có em.”
Cố Thịnh ôm cậu vào lòng, đem đầu chôn vào gáy Yến Trường An, thanh âm rầu rĩ đáp: “Ừm, may mắn cho em.” Lại đau lòng cho hắn thêm một chút, thẳng đến khi không thể rời xa hắn.
Cố Thịnh sớm đã không còn để tâm đến mấy người đó, nhưng cũng không trở ngại hắn dùng bọn họ để có được thương tiếc của Yến Trường An, hắn biết Trường An mềm lòng, chỉ cần có thể giữ cậu lại, hắn không ngại mà giả vờ đáng thương để nhận được có được đồng tình.
Yến Trường An nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Cố Thịnh, tinh thần lực vừa động, ‘nhìn’ thất hết tất cả những gì xảy ra trước đây trên người hắn, trong mắt lướt qua một tia ám quang, hiện giờ một nhà Cố Đại Sơn ở trên bảng người cậu chán ghét, tuyệt đối là xếp vị trí thứ nhất.
Một lát sau, Cố Thịnh mới lưu luyến mà buông Yến Trường An ra: “Mở ra nhìn xem.”
“Được.” Yến Trường An không dùng tinh thần lực thăm dò, cũng đại khái đoán được bên trong có cái gì.
Hai người hôm hộp sắc đi tới nhà chính, Yến Trường An đặt hộp sắt lên bàn, sau đó mở từng cái một.
Trong hộp hình chữ nhật cùng hộp hình trong là một từng cuộc từng cuộn đại đoàn kết đầu ắp đại đoàn kết, Yến Trường An lấy ra đếm, hộp hình chữ nhật có 5 cuộn, hộp hình tròn có 4 cuộn, mỗi cuộn là 1 trăm tờ đại đoàn kết, tổng cộng là 9000 tệ.
Hình chữ nhận không có đầy đắp, bất quá bên trong cũng có hai cuộn và một vài đồng đại đoàn kết lẻ, đại đoàn kết lẻ có 28 tấm, hộp tiền này tổng cộng 2280 tệ, trừ những cái này ra còn một chồng phiếu định mức, Yến Trường An nhìn nhìn, phiếu gạo chiếm đa số, phiếu thịt đường phân bổ còn có phiếu công nghiệp còn có một vài phiếu xà phòng.
Một hộp này cộng lại tổng cộng có 112080 tệ, cộng thêm một chồng phiếu hạn mức kia, ở niên đại này tuyệt đối là một số tiền khổng lồ, chỉ sợ ai cũng không ngờ tới, ở trong nhà đất, mỗi ngày mặc quần áo vải dệt thủ công, ăn thô lương như Cố Thịnh lại có của cải nhiều như vậy.
“Sao lại nhiều như vậy?” Cố Thịnh có bộ dáng thuần thục ra vào chợ đen, lại có thể mua được lương thực tinh mịn và kẹo xa xỉ, Yến Trường An đã biết hắn không hề nghèo như biểu hiện bên ngoài, nhưng nhiều tiền như vậy vẫn là vượt qua dự liệu của cậu quá nhiều.
“Em cũng biết biết từ năm anh 7 tuổi đã bắt đầu đi vào núi, lúc đầu chỉ vì lấp đầy bụng, số lần nhiều lên còn luyện ra được một ít bản lĩnh, con mồi đi ăn nhiều lên, ăn không hết anh mang đi đổi tiền, sau đó anh theo chú Mục học y, nhận biết được thảo dược, lại có thêm một nguồn thu nhập, số tiền giấy này là do anh nhiều năm đi săn và bán thảo dược tích cóp được.” Cố Thịnh chỉ dùng hai ba câu nhẹ nhàng bâng quơ nói ra những gì hắn trải qua trong mười mấy năm qua, lại không đề cập đến hắn có bao nhiêu lần thoát gặp phải Tử Thần.
Yến Trường An thông minh như vậy sao lại không nghĩ đến được: “Bị thương sao?”
Trong lòng Cố Thịnh ấm áp, so với số tiền lớn trước mặt, Yến Trường An càng quan tâm đến hắn, nhận thức này làm cho gương mặt lạnh lùng của hắn nhu hòa xuống: “Đừng lo lắng, bây giờ đã không có chuyện gì nữa rồi.”
“Sau này anh vào núi đi săn thì dẫn em đi theo.” Chuyện quá khứ cậu không có cách nào thay đổi, nhưng hiện giờ có cậu ở đây, cậu mới không muốn để Cố Thịnh bị thương nữa.
“Không được.” Chuyện xảy ra hôm nay vẫn còn làm hắn canh cánh trong lòng, chuyện như vậy hắn mới không muốn trải nghiệm lần thứ hai.
Yến Trường An biết Cố Thịnh lo lắng cái gì, nói: “Anh cũng nhìn thấy ròi, em có năng lực tự bảo vệ cho mình.”
“Vậy cũng không được.” Chuyện liên quan đến an toàn của Yến Trường An, Cố Thịnh vô cùng kiên định.
Yến Trường An nhìn Cố Thịnh cố chấp, có chút bất đắc dĩ, biết cậu nói cái gì cũng vô dụng, cậu dứt khoát chơi xấu, cậu giả vờ tức giận mà hừ lạnh một tiếng: “Anh nếu như không dẫn em đi theo, em sẽ tự mình lén đi vào.”
“.....Được, anh dẫn em đi cùng.” Trừ thỏa hiệp thì hắn còn có thể làm cái gì: “Có điều em phải đồng ý với anh, không có anh đi cùng, em không thể một mình đi vào núi.”
Trong mắt Yến Trường An lướt qua ý cười khi đạt được mục đích, đáp: “Được, em đồng ý với anh.”
Cố Thịnh đánh giá thần sắc của Yến Trường An, xác định cậu không phải là qua loa có lệ với hắn, lúc này mới yên tam, nhìn số tiền lớn bị hai người xem nhẹ, hắn đẩy đẩy tiền đến trước mặt Yến Trường An: “Em hiện giờ là đối tượng của anh, số tiền này đều giao cho em giữ, sau này anh kiếm được tiền cũng sẽ giao cho em.”
Mặc dù hành động này của Cố Thịnh cậu đã sớm dự liệu được, nhưng không nhịn được mà kinh ngạc, hành động đem toàn bộ nhà cửa giao phó cho cậu, cho dù là ở niên đại nào, cũng là khiến người khác vô cùng chấn động: “Tin tưởng em như vậy? Anh không sợ em cầm tiền chạy mất?”
Cố Thịnh đáo lại không hề chần chừ: “Em sẽ không.”
Hắn dịu dàng nhìn Yến Trường An, trong mắt gần như là thành kính mà chân thành tha thiết: “Trường An, sau này em thích ăn lương thực tinh mịn thì đổi lương thực tinh mịn, em thích ăn thịt thì chúng ta đi mua thịt, anh sẽ không để em chịu khổ.”
Yến Trường An chịu không ít khổ, lại cũng thưởng thụ phú quý cực hạn của nhân gian, cẩm y ngọc thực vàng bạc châu báu đều không khiến cậu rung động bằng một câu nói của Cố Thịnh, đây đại khái là lời ấu yếm lãng mạn nhất ở niên đại gian dị này.
“Có điều anh có phải là xem thường xem không, em cũng là đàn ông, cũng có thể nuôi dưỡng gia đình, yên tâm, em sẽ không để anh chịu khổ.” Xem ra cậu phải nghĩ cách kiếm tiền, cậu mới không muốn làm người ăn cơm mềm.
Từ nhà nói miệng Yến Trường An nói ra khiến cho Cố Thịnh vô cùng vui vẻ, khóe miệng hắn cong lên, nói: “Ừm, em nói đúng, vậy chúng ta cùng nhau nuôi gia đình.” Từ nay về sau hắn cũng là người có người nhà rồi.